Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Làm Người Trong Cẩu Đạo (Dịch Full)
Chương 2929: Vị trí Tiên Tôn còn trống (3)
Trong biển người cuồn cuộn, dường như "Thái Đồ" thấy bóng lưng kia cũng không quay đầu lại chỉ nhẹ gật đầu, chợt ẩn vào đám người...
Lúc lại muốn nhìn kỹ, tay áo của "Thái Đồ" lại bị lay động, một nữ đồng ba năm tuổi đứng trên mặt đất, ngửa đầu trông mong hỏi: "Thái Đồ đại nhân, cha ta cũng đi thảo phạt U Minh"
"Nghe nói đại quân thảo phạt U Minh đã trở về, cha ta đâu?"
Tiếng khóc nhỏ bé yếu ớt vang lên, huyền bào như ảnh, đang lặng yên không tiếng động đi ngược dòng người.
Bùi Lăng chậm rãi dạo bước, cửa hàng ven đường ánh đèn mờ mờ, trộn lẫn với trời cao đỏ hồng thành một mảnh quái đản kỳ quặc, soi sáng ra đôi mắt thâm thúy như biển vào đêm dài, vô ngần không đáy.
Đám người còn đang nhốn nháo, tiếng người vẫn sôi trào.
Tiếng thút thít, cười to, cảm kích, thổ lộ, buồn bã, gào thét... Như thủy triều chấn động, sôi trào mãnh liệt sau lưng hắn.
Ở góc đường, hài đồng cầm theo đao kiếm làm bằng gỗ binh binh bang bang đánh nhau, nội dung chơi đùa đã thay đổi: "Ngươi thua! Đổi ngươi làm Ứng Thanh Quyệt!"
"Phệ! Tà ma đáng chết, xem kiếm!"
"Ta không muốn! Ta muốn làm Tiếu Quyệt! Tốt, ngươi cười... Ngươi chết! Nhân tộc, chết cho bản tà ma!"
"Đánh chết hắn! Đánh chết hắn! Tiếu Quyệt, Khốc Quyệt, Ứng Thanh Quyệt... Đều phải chết!" Tự mình cảm nhận được đoạn năm tháng đã sớm bị xóa đi hoàn toàn trong ghi chép của chín tông, trong vô thức Bùi Lăng thấy được một bộ váy cẩm tú, tay vịn lan can, gò má yểu điệu hoàn mỹ, nàng tóc xanh búi cao, châu trâm cắm nghiêng, chính là "Mặc Côi". Bùi Lăng lập tức lấy lại tinh thần, nhẹ nhàng vội họ một tiếng.