Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Làm Người Trong Cẩu Đạo (Dịch Full)
Chương 1705: Từ sinh ngộ tử (2)
Dường như đã trải qua tháng năm dài đằng đẳng, Bùi Lăng chợt thấy một bóng người, hắn ta mặc một bộ áo vải, tóc dài rối tung, chân đạp giày đen, đưa lưng về phía hắn, tay áo bổng bềnh nhanh chân đi ở phía trước.
Trong vô thức, Bùi Lăng ngơ ngác đi theo sau lưng đối phương, từng bước đi theo bước chân của đối phương.
Trong hư vô không phân rõ trên dưới trái phải, không phân biệt được thời gian, dấu chân hai người uốn lượn một đường, không biết đến từ nơi nào, cũng không biết đi về nơi đâu.
Bùi Lăng theo sát sau lưng bóng người áo vải, đi rất rất lâu, dường như đã ngàn vạn năm trôi qua, hắn không biết tại sao mình lại làm như thế, cũng không biết còn phải tiếp tục đi bao lâu, chỉ di chuyển bước chân theo bản năng.
Bỗng nhiên, trước mặt hai người xuất hiện một cánh cửa khổng lồ!
Cánh cửa kia được xây dựng ở giữa hai ngọn núi độc lâu do ngàn vạn độc lâu đắp lên, trên đỉnh núi có khô lâu che trời đang nửa ngồi, bọn chúng như hai ngọn núi đứng thẳng ngang trời, cao lớn đến không thể tưởng tượng nổi.
Mấy chục đầu vai xương sọ khiêng một tòa đền thờ minh lâu ba gian năm trụ. Bên trên điêu khắc bách quỷ dạ hành, quỷ vật hình thù kỳ quái tràn ngập bên trong, vô số đôi mắt sáng tắt lấp lóe, âm khí hùng hậu như thực chất.