Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Làm Người Trong Cẩu Đạo (Dịch Full)
Chương 112: m Dương sái bồn (2)
Hai người vừa chạy ra khỏi rừng dây leo, sắc mặt u Dương Tiêm Tinh lập tức tái đi, khóe miệng tràn ra một tia máu tươi, sau đó lấy ra một viên đan dược ăn vào.
"u Dương sư tỷ, ngươi không sao chứ?" Bùi Lăng vội vàng hỏi, lúc này hắn mới chú ý tới, xiềng xích trói chặt hắc quan lại được kéo dài ra từ huyết nhục sau lưng u Dương Tiêm Tinh, trên mấy xiềng xích đều ướt nhẹp toàn là máu.
Quay đầu nhìn lại, trên đường bọn họ chạy ra ngoài trải rộng vết máu lấm ta lấm tấm, nhìn thấy mà giật mình.
Điều này khiến Bùi Lăng rất bất ngờ, hoàn toàn không ngờ trong Trọng Minh tông lại còn có loại đồng môn như u Dương Tiêm Tinh.
"Đả thương một ít nguyên khí, đừng nói ra việc ta vừa sử dụng hắc quan." u Dương Tiêm Tinh ăn đan dược, khí tức bình phục một ít, lạnh giọng phân phó.
Bùi Lăng lập tức gật đầu, hắn cũng không nói cả việc u Dương Tiêm Tinh bị thương.
Vì lúc này đã ra khỏi Cảm Mộng lâm, thoạt nhìn xung quanh hoàn toàn hoang vắng tĩnh mịch, lại an toàn hơn rất nhiều.
Hai người duy trì cảnh giác, đi dọc theo còn đường về phía trước, không lâu sau lại gặp phải Phương Cát, Tiết Huỳnh đang kiễng chân mong chờ phía sau một tảng đá lớn.
"u Dương sư tỷ!" Thấy bọn họ, Phương Cát, Tiết Huỳnh đều vui mừng chào đón.
u Dương Tiêm Tinh khẽ gật đầu với bọn họ, Bùi Lăng lại nhìn chằm chằm Tiết Huỳnh, hơi cứng lại: Quần áo Tiết Huỳnh này gọn gàng, tóc mai không hề rối loạn, hiển nhiên đi đường rất thuận lợi.