Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Làm Người Trong Cẩu Đạo (Dịch Full)
Chương 107: Nhiệm vụ nội môn (2)
Bùi Lăng nghe vậy nhìn nàng một cái, thầm nghĩ đến lúc đó nhất định phải đề phòng vị sư tỷ này.
Dù sao hắn đã từng gặp cái gọi là tình nghĩa đồng môn ở Trọng Minh tông, thật sự đến lúc chạy trối chết, u Dương Tiêm Tinh này không ném hắn lại để cản ở phía sau, đã được tính là lòng dạ tốt bụng.
"Tốt!" Trịnh Kinh Sơn tỏ vẻ khen ngợi nhìn u Dương Tiêm Tinh, chậm rãi nói, "Giao nhiệm vụ cho ngươi, ta cũng yên tâm."
Nói xong xua tay, "Đã vậy, việc này không nên chậm trễ, các ngươi lập tức xuất phát!"
Cùng lúc đó, bên tai Bùi Lăng truyền tới một giọng nói mờ mịt, "Bùi sư đệ, ta đặt một tấm Bách Lý Độn Hình Phù trong tay của ngươi, nếu không thể thành công, ngươi lập tức dùng nó rút lui đến chỗ an toàn."
Hắn nhanh chóng liếc qua Trịnh Kinh Sơn, chỉ thấy vị sư huynh này không hề nhìn mình lấy một cái, vô cùng mong đợi nhìn chằm chằm ba người u Dương Tiêm Tinh, vẻ mặt chân thành tha thiết, ánh mắt nóng bỏng, khóe mắt đuôi lông mày đều là sự tín nhiệm và nể trọng bọn họ.
Bùi Lăng lặng lẽ rụt tay vào trong tay áo, đầu ngón tay nhanh chóng mò được một tấm phù lục xa lạ.
Trong lòng hắn hơi thoải mái, quả nhiên, dù nói ba hoa chích chòe như thế nào, đãi ngộ của thiên tài vẫn khác biệt!
Trịnh Kinh Sơn vội vàng thúc giục, một đoàn người không dám trì hoãn, sau khi vội vàng tạm biệt, quay người rời khỏi Khô Lan tiểu viện, u Dương Tiêm Tinh liền phân phó Tiết Huỳnh: "Đến Uyên khẩu trước."