- Tử Vi Tinh Quân, ngươi đối đãi với lão bằng hữu và ân nhân cứu mạng như thế sao?
Linh dương một bên chạy một bên kêu to.
Thỉnh thoáng còn dã một móng đối với Dị thứ nguyên sinh vật cản đường phía trước, khiến Tinh Tú giáp sĩ trực tiếp chia năm xẻ bảy, bộ dáng thoạt nhìn rất uy phong.
Nhưng binh sĩ bên trong Tử Cấm Thành thực sự quá nhiều, linh dương giết đám Dị thứ nguyên sinh vật kia, chỉ là chín trâu mất một sợi lông, không ngừng có đủ loại Tinh Tú giáp sĩ vọt tới, mà càng ngày càng nhiều.
Những binh lính kia vô cùng kỳ lạ, thời điểm chỉ có một hoặc hai đầu, thoạt nhìn rất bình thường, sức chiến đấu không quá mạnh, nhưng lúc binh sĩ tụ tập nhiều, sức chiến đấu của mỗi binh lính càng ngày càng mạnh, hơn nữa thoạt nhìn không có hạn mức cao nhất.
- Ngươi không ở Lão Quân sơn chờ chết, chạy đến chỗ ta làm gì?
Thanh âm của Tử Vi Tinh Quân từ điện Thái Hòa truyền đến.
- Phi phi phi, Dương gia nhà ngươi đang tráng niên, sống thêm vài ngàn vài vạn năm cũng không thành vấn đề, ngươi chết trăm lần sống lại, Dương gia nhà ngươi cũng không chết.
Linh dương phun nước miếng nói.
- Ngươi có thể mở miệng nói chuyện, vậy đại biểu ngươi đã đánh cược thua với hắn, coi như sống lâu thì có lợi ích gì, không bằng chết đi! Nếu ta là ngươi, lập tức trực tiếp đâm đầu chết quách đi cho xong, miễn mất thể diện.
Tử Vi Tinh Quân lạnh giọng nói.
Tử Vi Tinh Quân tựa hồ đâm trúng xương sườn mềm của linh dương, linh dương lập tức thẹn quá hoá giận:
- Bởi lão tử cảm thấy thắng cũng không vui lắm, cố ý nhả cho hắn thắng một lần, bằng không tại sao lão tử lại thua? Mà cái này quan hệ cái rắm đến ngươi, đến lúc nào tới phiên ngươi nhiều lời? Ngươi vẫn nên quản tốt bản thân đi, sau này mở to mắt nhìn rõ ràng, miễn bị người khác lừa gạt.
- Ngươi lặp lại lần nữa?
Tử Vi Tinh Quân tựa hồ nổi giận thật.
- Ta chỉ nhắc ngươi cẩn thận một chút, đừng có bị người lừa, cái này có lỗi sao? Đây vì muốn tốt cho ngươi, miễn ngươi bị người khác lừa gạt, đường đường Tử Vi Tinh Quân bị người ta vứt bỏ, đến lúc đó lại sống không bằng chết, một thanh nước mũi một thanh nước mắt, thực sự quá khó nhìn, ngay cả người ngoài như ta cũng không nhìn nổi…