Sắc mặt Trương Xuân Thu trong nhảy mắt hóa thành tro tàn, hơi tuyệt vọng nhìn về phía Trương Ngọc Trí.
- Ngọc Trí… Đừng mà…
Trương Xuân Thu nỗ lực muốn đứng lên, muốn ngăn cản Trương Ngọc Trí, nhưng thân thể hắn đã bị Ma hóa rất nghiêm trọng, ngay đứng lên cũng không nổi.
- Người ngươi muốn chỉ là ta, buông tha bọn hắn, ta đáp ứng dung hợp với ngươi.
Trương Ngọc Trí nói.
- Dĩ nhiên, bọn hắn đối với ta mà nói, không khác con kiến ven đường, giẫm chết bọn hắn không có chỗ tốt gì, nhưng cũng không có chỗ xấu. Chỉ cần ngươi chịu dung hợp với ta, ta đảm bảo bọn hắn bình yên vô sự, khôi phục như lúc ban đầu.
Hạn Bạt Thiên Nữ nói.
- Hài tử, đi đi, ngươi đã làm quá nhiều cho Trương gia, hiện tại toàn bộ Trương gia chỉ có ngươi không bị Ma tính ảnh hưởng, ngươi chính là người Trương gia nên sống tiếp.
Trương Tư Ưu nói.
- Ngọc Trí… Đừng…
Trong mắt Trương Xuân Thu tràn đẩy vẻ tuyệt vọng, bởi hắn biết tính cách của Trương Ngọc Trí, nàng tuyệt đối không thể đi.
- Ca ca, ta vốn là người mang điềm xấu, trước khi chết có thể làm chút chuyện vì ngươi, ta đã thỏa mãn rồi.
Trương Ngọc Trí khóc, đi về phía Thi Hoa.
- Không được…
Trương Xuân Thu liều mạng giãy dụa, ngón tay án lấy mặt đất, sắp đứt đoạn, máu tươi đầu ngón tay nhiễm trên mặt đất.
Mấy người Trương Tư Ưu cũng lớn tiếng kêu gào, tuy nhiên không cách nào cản Trương Ngọc Trí đi về phía Thi Hoa.
- Người đáng chết không phải là ngươi, mà là những kẻ để ngươi rơi lệ.
Một thanh âm cách đó không xa truyền đến.
Tất cả mọi người khẽ giật mình, quay đầu nhìn về phía hướng âm thanh truyền tới, chỉ thấy một người mặc áo giáp, cả người đều phảng phất tắm trong hào quang, đi từng bước một về phía Ma mộ.
- Nhân… Nhân Hoàng….
Lập tức có người nhận ra lai lịch thân ảnh kia, không khỏi vui mừng quá đỗi.
Tù Long giáp trên người và Lục Tiên kiếm trên hông Chu Văn, thực sự quá chói mắt, trên Địa Cầu cơ hồ không ai không biết.