Nếu hiện tại Chu Văn nhìn Ma mộ, tất nhiên sẽ giật nảy cả mình.
Nơi đã không thể xưng là Ma mộ, chẳng những không có Ma mộ, xuất hiện một cái động không đáy to lớn.
Hỏa diễm trong hầm bay lên, hỏa diễm trắng lóa bốc cao lên mấy chục mét, nếu không phải được Trương gia dùng phong ấn trấn áp, chỉ sợ ngọn lửa kia đã sớm phóng lên tận trời, để thiên hạ đều biết.
Mặc dù bị phong ấn trấn áp, ngọn lửa kia vẫn kinh khủng không cách nào tưởng tượng, khiến hố sâu không đáy kia, thoạt nhìn như cửa vào Luyện Ngục, không ngừng đốt cháy hỏa diễm, đem nham thạch bốn phía biến thành tinh thể, dưới hỏa diễm chiếu rọi, lập loè ánh sáng ma quái.
Xe gỗ tới chỗ hố sâu không xa dừng lại, các nhân vật quan trọng của Trương gia trên cơ bản đều tụ tập đông đủ, dưới sự dẫn đầu của Trương Tư Ưu, đi tới rìa hố sâu kia.
Thời điểm lần trước Chu Văn nhìn thấy Trương Tư Ưu, mới chỉ năm năm trước thôi, hiện tại nếu Chu Văn nhìn thấy hắn, chỉ sợ không nhận ra được.
Bây giờ Trương Tư Ưu thoạt nhìn già hơn rất nhiều, không phải nói khuôn mặt có rất nhiều biến hóa, mà trạng thái tinh thần của hắn trông rất tồi tệ.
- Gia chủ, có thể bắt đầu.
Trương gia Đại bá nhắc nhở, mặc dù hắn là đại ca của Trương Tư Ưu, nhưng ngay lúc này, hắn chỉ có thể cung kính gọi hai tiếng gia chủ.
Trương Tư Ưu dường như mới tỉnh mộng, liếc mắt nhìn hố sâu không đáy kia, mới thu hồi ánh mắt, quay đầu nhìn về phía chiếc xe gỗ kia.
Tầm mắt người Trương gia theo Trương Tư Ưu cùng nhìn về phía xe gỗ, vẻ mặt đều vô cùng phức tạp.
- Gia chủ, thời gian sắp đến.
Trương gia Đại bá lại nhắc nhở.
- Thôi, nhấc xuống đây đi.
Trương Tư Ưu nói.
Trương gia Đại bá nghe vậy vung tay lên, lập tức có tám người Trương gia, nhấc quan tài trên xe xuống, mang quan tài đến trước mặt bọn hắn.
Trương Tư Ưu đi đến trước quan tài, ngón tay mơn trớn trên nắp quan tài, vẻ mặt dị dạng nói:
- Từ Tổ Thiên Sư đến Thiên Thụ, sáng lập Thiên Sư nhất mạch, Trương gia chưa bao giờ gặp phải nhục nhã đến vậy.