Chu Văn còn chưa thích ứng loại trạng thái thu âm thanh trong thiên địa kia, có điều hiện tại hắn cũng không có tâm tình nghĩ đến những thứ này, dự định rời khỏi đây trước hãn nói.
Theo từng tảng đá bị phá nứt trên bầu trời bay ra ngoài, Chu Văn nhìn lại, không khỏi há hốc miệng.
Địa phương vừa rồi hắn bay ra ngoài, vốn cho rằng đây là một không gian to lớn dưới mặt đất, nhưng hiện tại nhìn lại mới phát hiện, đây chỉ là một tảng đá hình hồ lô, có điều nó chỉ cao một thước, thoạt nhìn hết sức thô ráp, giống như tự nhiên hình thành, tràn đầy góc cạnh, ngay tại một dòng suối nhỏ trong rừng.
Lúc này tảng đá hình hồ lô kia đã bị cắt thành hai nửa, có thể nhìn thấy nước đang chảy ra từ bên trong, nhưng lượng nước chảy ra, rất ít đoán chừng như xả nước trong bình nước khoáng.
- Ta vừa rồi bên trong thứ này sao?
Chu Văn không dám tin tưởng, đi đến trước tảng đá hồ lô bị cắt thành hai nửa, đưa tay cầm lên.
Nhưng vô luận Chu Văn thấy thế nào, khối đá trông rất bình thường kia, ngoại trừ hình dáng kỳ lạ một chút ra, không có bất kỳ chỗ thần kỳ nào.
Chu Văn dùng sức bóp, hòn đá kia lại vỡ vụn ra, rơi xuống đầy đất.
- Ta vừa mới nằm mơ sao?
Chu Văn nhìn xung quanh một chút, chỉ thấy dòng suối róc rách, lục trúc thành ấm, ánh mặt trời chiếu trên người, ấp ám để người ta cảm giác đây không biết là mộng cảnh hay hiện thực.
Rất nhanh, Chu Văn biết mình không phải mơ, thanh âm thiên địa truyền vào trong tai, bởi lượng tin tức quá lớn, khiến Chu Văn rất khó chịu, không cách nào phân biệt thanh âm ngay trong gang tấc.
Trước tiên Chu Văn thử định vị chỗ mình, không ngờ địa phương này lại có tín hiệu điện thoại, hắn dùng chức năng định vị, phát hiện nơi này vẫn là Đông khu, có điều khu vực phía nam của Đông khu, cách gần một trăm dặm, có một tòa thành thị nhân loại.
Chu Văn dựa theo địa đồ điện thoại chỉ dẫn, rất nhanh đi đến tòa thành thị nhân loại kia, xác nhận định vị điện thoại không sai.