Chu Văn mặc Tù Long khôi giáp, rơi phía trên thạch kén, hắn không cảm giác bất kỳ gợn sóng lực lượng nào, nhưng hôi văn kia cũng không phản ứng gì.
Cái này khiến Chu Văn sinh ra hoài nghi đối với phán đoán của mình, nếu hôi văn thật sự phong ấn thạch kén, hẳn phải có cơ chế bảo hệ mới đúng, hiện tại lại không phản ứng gì, ngược lại khiến nội tâm Chu Văn không chắc chắn.
Ngồi xổm người xuống, khom lưng đưa tay lau một chút, ban đầu chỉ muốn lau một chút tro bụi để quan sát rõ ràng hơn, nhưng hắn chỉ mơn trớn một ít, đã lau sạch hôi văn đi nhiều, điều này khiến Chu Văn giật nảy mình.
Trong lòng Chu Văn giật mình trong chốc lát lại bay lên, trên không trung cảnh giác đánh giá thạch kén, thạch khí và bốn đầu Cự Viên kia.
Hắn nhớ trước đây xem một ít tác phẩm điện ảnh, có một ít loại phong ấn, nếu bị người ta phá hư, khả năng sẽ phóng xuất Boss bên trong ra, đồng thời sẽ xuất hiện một chút hiệu quả huyễn khốc, tạo ra địa chấn hoặc núi sụp biển biển dâng gì đó!
Nhưng trên không trung quan sát trong chốc lát, không phát sinh cái gì, bốn Cự Viên kia cũng không phản ứng gì, thạch kén cũng hết sức an ổn.
- Những hôi văn này thật sự là phong ấn sao? Tại sao nhanh mất vậy, ta căn bản không dùng lực!
Vẻ mặt Chu Văn cổ quái, lần nữa lại về thạch kén, thử chà xát một thoáng.
Những hôi văn kia thật giống tro bụi, nhẹ nhàng chà đã biến mất, cũng không nhìn ra nó có tác dụng gì.
Cọ sát ra một khu vực nhỏ, phía trên thạch kén đã hết sức sạch sẽ, Chu Văn lại lấy một giọt máu nhỏ lên trên, trong nội tâm nghĩ:
- Lần này hẳn được rồi!
Oạch!
Máu tươi Chu Văn lại trượt xuống, không thẩm thấu chút nào.
Khóe mắt Chu Văn run rẩy, cái này tuyệt đối nằm ngoài tưởng tượng của Chu Văn.
- Ta không tin.
Chu Văn cắn răng, đưa tay lau những hôi văn khác, một bên xoa xoa một bên còn quan sát phản ứng của Thủ Hộ giả chi kén và đám Cự Viên.