- Bựa… Quá bựa… Đây là muốn ăn sạch của hai bên…
- Hắn không sợ chết no sao, đồng thời đắc tội Thủ Hộ giả liên minh cùng Thánh Linh hội, sau này hắn có thể lăn lộn trên Địa Cầu sao?
- Người ta đều lăn lộn trên Kim tinh, cần gì lăn lộn trên Địa Cầu.
- Đây không phải là vô sỉ nữa, đơn giản là hố cha!
- Hắn sẽ không đồng thời đánh hội trưởng Thánh Linh hội và Tiên đại nhân của Thủ Hộ giả liên minh một trận nằm xuống chứ?
- Ngược lại ta không tin, đây quá giật đi, Nhã bị thương không nói, vị Tiên đại nhân kia, đơn giản như Thần Linh tồn tại, có thể đánh thắng không rất khó nói.
Mọi người kịp phản ứng, mạng xã hội lập tức bị dẫn nổ, đủ loại cảm xúc không ngừng quét mới, mưa đạn một tầng lại một tầng giao chồng lên nhau, sau này căn bản không nhìn rõ để lại cái gì.
- Cao. . . Thật sự cao. . . Ăn sạch hai phía, còn có thể thẳng thắng nói mình làm ăn trọng chữ Tín… Da mặt dày, ta khâm phục!
Lưu Vân cám thán nói.
Chu Văn đã chuyển động, trong chốc lát như ảo ảnh xông về Nhã.
Hai tay Chu Văn cầm Thiên Tử kiếm, một kiếm chém về phía đầu Nhã.
Tuy nói Chu Văn muốn giúp Nhã, nhưng không thể vì muốn giúp Nhã, mà làm người ta nghĩ lầm hắn là một thành viên Thánh Linh hội, cũng không thể để người ta liên tưởng rằng Vua nhặt nhạnh chỗ tốt là Chu Văn, cho nên hắn mới hao tổn tâm cơ tạo nên hình ảnh Vua nhặt nhạnh chỗ tốt trứ danh.
Cũng may bởi vì lúc trước trong Dị thứ nguyên lĩnh vực Kim tinh, thanh danh Vua nhặt nhạnh chỗ tốt đã không thể nào tốt, cho nên rất dễ để người ta tiếp nhận hình ảnh hiện tại của Vua nhặt nhạnh chỗ tốt.
Coong!
Thái Cổ tiên kiếm trong tay Nhã chặn lại Thiên Tử kiếm của Chu Văn, nhưng bởi hắn thụ thương quá nặng, vừa rồi tích súc lực lượng đã bắt đầu suy yếu, chỗ nào là đối thủ của Chu Văn, bị một kiếm trảm bay ngược ra ngoài, thoạt nhìn như bị Chu Văn một kiếm đánh bay vậy.