- Nhưng Á Na là bằng hữu của ta.
Tiểu nữ hài nói.
Nữ bộc cự nhân lập tức nói:
- Tiểu chủ nhân, Á Na chỉ là một sinh vật cấp thấp tại Cổ Phong Cấm chỉ địa, không có tư cách làm bằng hữu của ngài. Lúc ngài du ngoạn tại Cổ Phong Cấm chi địa, để cho nàng làm nữ bộc, nàng có thể hầu hạ bên ngài, phục thị ngài, đã là thiên đại phúc phận. Nhưng nàng không biết tôn ti, lại muốn vọng tưởng làm bằng hữu của ngài, còn đi trộm đồ vật của nàng, vốn đáng chết.
- Nhưng…
Tiểu nữ hài giật giật miệng, muốn nói cái gì, có điều cuối cùng không nói cái gì, ôm búp bê vài gấu mèo cao gần bằng nàng, một lần nữa nằm xuống, nhắm mắt lại, mở miệng nói:
- Tiểu Cúc, ta mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi, ngươi đi xuống đi.
- Vâng, tiểu chủ nhân.
Nữ bộc cẩn thận từng li từng tí đẩy nắp quan tài lên, lúc này mới rón rén rời khỏi gian phòng kia, tựa hồ sợ ảnh hưởng nữ hài nghỉ ngơi.
Sau khi chờ nữ bộc kia rời đi, nữ hài kia lại mở mắt, mắt to chớp chớp, lặng lẽ mở ra nắp quan tài thủy tinh, bò ra từ bên trong.
Đi vài bước, tựa hồ nghĩ tới điều gì, quay đầu nhìn về phía quan tài trống rỗng, lại nhìn con rối gấu mèo, cuố cùng lưu luyến không rời đặt con rối vào bên trong quan tài.
- Ngươi không cần lo lắng, chờ ta giải quyết sớm chuyện của Á Na, ta sẽ trở về nhanh.
Tiểu nữ hài nói xong, đưa tay hôn lên trán con rối gấu mèo một cái, dấu son nhỏ nhắn đáng yêu lưu lên trên trán.
Trong tích tắc, con rối gấu mèo kia, lại biến thành bộ dáng tiểu nữ hài, an tường nằm bên trong quan tài.
Nguyên bản mọi người cho rằng, Nhân Hoàng có thể xông tới Dị thứ nguyên lĩnh vực Kim tinh, chiếm lấy bài danh đệ nhất, nhưng kết quả không phát sinh loại tình huống này, sau khi Nhân Hoàng chém Lục Dực thiên sứ, cứ như vậy biến mất.
Sau khi Chu Văn trở lại Địa Cầu, vận khí không được tốt lắm, đến một đầm lầy vắng vẻ, bốn phía có rất nhiều Dị thứ nguyên lĩnh vực, hắn đang nghĩ biện pháp trở lại thành thị nhân loại, ít nhất đến nơi có Internet, mới biết có Dị thứ nguyên sinh vật xông tới phó bản Kim tinh hay không?