Nhà gỗ vốn nhỏ hẹp, khoảng cách từ Chu Văn đến nữ nhân kia đã rất gần, khoảng cách một đao tới nữ nhân kia thực sự quá gần, dùng tốc độ ra đao của Chu Văn, chỉ cần trong nháy mắt có thể chém trúng nữ nhân kia.
Nhưng khoảng cách trong gang tấc như vậy, A Tu La đao lại dừng lại, bị ánh mắt nữ nhân kia nhìn chăm chú, toàn thân Tu La đao run rẩy, không cách nào tiến thêm, cứ như vậy đứng trước mặt nữ nhân kia không ngừng run rẩy, không khác gì cá chết vùng vẫy.
Chu Văn dùng cái tay còn lại thêm sức, Tu La đao vẫn không cách nào tiến lên chút nào.
Bành!
Ánh mắt nữ nhân kia ngưng tụ, cả người lẫn đao cùng nhau bay ngược ra ngoài, đập trên giường gỗ, trên Vô Cực Yêu Long Vương khôi giáp xuất hiện rất nhiều chỗ bể nát, Chu Văn phun ra một ngụm máu, trong lồng ngực đau thấu xương.
Nữ nhân kia không biết lúc nào chạy tới bên giường đưa tay chộp tới mặt nạ thằng hề của Chu Văn.
Chu Văn đột nhiên mở trừng hai mắt, hư ảnh Đại Phạm Thiên như Ma như Thần xuất hiện, khuôn mặt thứ tư đưa về phía lưng chậm rãi chuyển động, theo khuôn mặt chuyển động, hắc động cũng càng lúc càng lớn, tựa hồ muốn thôn phệ hết thảy.
Bên trong có vô số oán linh thét lên, vô số sinh vật trong Địa Ngục gào thét, phảng phất muốn nhân thế biến thành luyện ngục.
Nữ nhân kia lại trừng hắc động Địa Ngục kia, khóe miệng hơi nhếch một cái, lộ ra vẻ khinh thường, một tay nắm ấn về phía hắc động Địa Ngục kia.
Ngón tay của nàng trơn bóng ngọc nhuận, không nhìn thấy một tia tì vết, hoàn mỹ như dương chi bạch ngọc.
Một tay nắm lại này, lại ẩn chứa lực lượng không gì sánh kịp, phảng phất có thể trấn áp chư thiên vạn giới, hắc động kinh khủng dưới bàn tay nàng, bắt đầu co vào.
Oán linh trong hắc động thét lên, tiếng gầm rú kinh khủng càng ngày càng yếu, mãi cho đến cuối cùng không nghe được cái gì.
Mà hắc động bị trấn áp cơ hồ biến thành một đường khe hở, thân thể khổng lồ của Đại Phạm Thiên dưới sự trấn áp đều nhỏ bé như kiến hôi.