- Thời Gian tiểu ốc thật danh bất hư truyền!
Chu Văn nhìn Thời Gian tiểu ốc, rốt cuộc biết tại sao nó có tên gọi này.
Trên một cây đại thụ trong rừng rậm, có một tòa nhà trên cây không thu hút lắm, tài liệu xây dựng, chỉ là gỗ thô trong rừng rậm.
Phía trên nhà kia, có một loại thực vật như cây thường xuân, càng khiến nhà gỗ sinh cơ dạt dào hơn.
Nếu không phải Phi La bọn hắn hết sức khẳng định đây chính là Thời Gian tiểu ốc, Chu Văn tự mình tới, chỉ sợ tưởng đây là nơi trú ẩn tạm thời của thợ săn, mà nơi này cũng quá nhỏ đi, từ bên ngoài quan sát, chỉ sợ không chứa nổi bai người trường thành.
Cửa phòng được tạo thành từ ván gỗ, thoạt nhìn không có ít khe hở, trên cửa còn treo một tấm biển gỗ còn mang theo vỏ cây, có thể nhìn thấy lỗ sâu đục và vòng tuổi bên trên.
Mà trên tấm biển, viết một hàng chữ "Nhà gỗ ngọt ngào”.
Mấy chữ này, trước đó Chu Văn lên mạng thấy qua, rất nhiều người suy đoán hàm ý hai chữ Ngọt Ngào này, nhưng liên hệ đủ loại thần thoại phương Tây, cũng không biết hai chữ Ngọt Ngào này rốt cuộc có nghĩa gì.
Có người suy đoán Ngọt Ngào là tên một loại sinh vật, mà Thời Gian tiểu ốc thuộc về nó.
Cũng có người suy đoán, bên trong nhà gỗ này ẩn dấu một loại bánh kẹo nào đó, nếu ăn vào có thể tấn thăng Thần thoại, ngược lại có đủ loại suy đoán, nhưng lý do chân chính tại sao có tên gọi này, cho đến bây giờ vẫn chưa có người nào biết.
Mọi người quen gọi nói là Thời Gian tiểu ốc, dù sao cái tên nhà gỗ ngọt ngào này, thực sự không thích hợp với địa phương đáng sợ như vậy, nói cũng không thuận miệng.
Chu Văn đánh giá nhà gỗ, không vội vã đi vào, gấp cũng vô dụng, Lucas đã mất tích bốn năm, nếu chết đã chết sớm, nếu không chết cũng không cần vội vã vào vội.
Đi dạo một vòng quanh nhà gỗ, hi vọng có thể tìm được đồ án nhỏ.