Trong suy nghĩ bình thường của loài người, Dị thứ nguyên sinh vật vẫn là Sinh Mạng thể mà nhân loại vẫn không cách nào với tới, Nhân Hoàng chỉ có một, nhưng đại bộ phận chỉ là người bình thường.
- Có biện pháp đi qua không?
Phi La nhìn Chu Văn, thấp thỏm bất an trong lòng, sợ Chu Văn lắc đầu.
Chu Văn bất động thanh sắc, nhìn Băng Nữ hỏi:
- Ngươi cảm thấy thế nào?
Băng Nữ trả lời:
- Dù cho Hoa tộc hạ xuống nhân gian, cũng không thể nào là cường giả Hoa Vương, mà bọn hắn sẽ bị quy tắc Địa Cầu áp chế lợi hại, hẳn không mang tới uy hiếp quá lớn.
Mọi người nghe Băng Nữ nói nhẹ nhõm, vẻ mặt đều có chút cổ quái, bởi khẩu khí Băng Nữ thật sự quá lớn, cái này tương tự một người ăn quán bình dân, đột nhiên nghe được người ở bàn bên cạnh đang ăn củ lạc, đàm luận có nên mua mấy cái phi cơ, du thuyền hạng sang chơi.
Một bên Sát Ma cũng nói theo:
- Hoa tộc nhỏ bé mà thôi, nếu dám chặn đường, trực tiếp giết là được, nói nhàm nhiều như vậy làm gì.
- Đã vậy, thì xử đẹp đi.
Chu Văn nói xong, liền ôm Nha Nhi cùng Ma Anh đi về phía hoa phòng.
Phi La cắn răng đi theo, những người khác lại có chút lưỡng lự, không dám đi qua cùng bọn hắn.
Lão nhân ho khan một tiếng, nói:
- Phi La, cẩn thận chút, chớ miễn cưỡng.
- Lucas không còn, thế giới này đối với ta không còn niềm vui thú gì, cùng lắm thì chết, cũng không mất mát gì.
Phi La nói xong, bèn nhanh chân đi theo, theo sát sau lưng Chu Văn.
Lucas nói qua, Chu Văn là người đáng tín nhiệm nhất mà hắn từng gặp, Lucas tin tưởng Chu Văn, Phi La cũng nguyện ý tin tưởng, mà nàng khoogn còn lựa chọn nào khác.
Ngoại trừ Chu Văn bên ngoài, chỉ sợ không có người nào dám mang nàng đi Thời Gian tiểu ốc.
Lão nhân và đám người kia đứng xa xa nhìn, không ai dám đi lên cùng, rốt cuộc không phải họ nhát gan sợ chết, bọn hắn đều có gia đình của mình, rất nhiều người đều là trụ cột kinh tế của gia đình, cho nên không ai dám lấy mạng đi mạo hiểm.