- Ai biết được, ta vừa mới đản sinh, cũng không biết nhiều thứ.
Nguyệt Độc nói.
- Trước đó những sinh vật kia tựa hồ biết rõ chắc chắn phải chết, nhưng vẫn vọt vào Dị thứ nguyên lĩnh vực Kim tinh, ngươi biết lý do tại sao không?
Chu Văn một mực chú ý đến vấn đề này.
- Không biết, có lẽ chúng nó sống không vui, muốn chết!
Nguyệt Độc vừa cười vừa nói.
Chu Văn nhìn Nguyệt Độc một hồi lâu không nói gì, hắn cảm thấy Nguyệt Độc khẳng định biết chút gì, nhưng Nguyệt Độc không nói, hắn cũng không có năng lực đọc tâm thuật, đành coi như thôi.
- Cám ơn ngươi đã tới cứu ta, có điều nơi này không thích hợp với ngươi, trở về đi.
Nguyệt Độc đứng dậy nói.
- Trong vũ trụ rốt cuộc có nguy hiểm gì?
Chu Văn lại hỏi một câu.
- Chờ ngươi có được lực lượng Thiên Tai cấp, đến lúc đó tự nhiên biết.
Nguyệt Độc quay người bay khỏi tiểu hành tinh, chỉ có thanh âm lanh lảnh xuyên qua chân không, đến tai Chu Văn:
- Nếu như không quan trọng, đừng rời khỏi Địa Cầu.
Chu Văn còn muốn hỏi cái gì, Nguyệt Độc đã biến mất không thấy.
- Trong vũ trụ, rốt cuộc có thứ gì có thể khiến tồn tại Thiên Tai cấp kiêng kỵ như vậy, thậm chí còn kinh sợ?
Chu Văn ngưỡng vọng vũ trụ tinh không, nhưng trên tiểu hành tinh này, hắn không nhìn thấy cái gì.
Tiến vào vũ trụ nhiều lần, Chu Văn liền biết một sự kiện, ở trên Địa Cầu có thể nhìn thấy rất nhiều sao trời, nhưng bên trên rất nhiều tiểu hành tinh đều không thấy gì.
Truyền tống về tới Địa Cầu, lần này Chu Văn may mắn xuất hiện tại phụ cận Lạc Dương, rất nhanh đã trở lại Lạc Dương.
Không biết có phải Chu Văn gặp ảo giác hay không, Lạc Dương tựa hồ phồn hoa hơn trước kia nhiều, người đến người đi, cửa hàng san sát.
Chu Văn rất nhanh phát hiện, đây không phải ảo giác của mình, rất nhiều cửa hàng vừa mới khai trương, hắn trước kia chưa từng gặp qua.