Chu Văn xuất hiện trong phòng trong tích tắc đã khóa chặt viên ngọc cầu chừng quả bóng đá kia, đưa tay bắt tới.
Tốc độ Lưu Vân không chậm hơn Chu Văn, cũng đưa tay chộp tới ngọc cầu, ngón tay hai người cơ hồ đồng thời đụng vào viên ngọc cầu kia.
Người quan chiến thấy Vua nhặt nhạnh chỗ tốt lại xuất hiện cùng lúc với Trộm thánh cướp đoạt ngọc cầu, trong lòng đều giật mình.
Bọn hắn cũng nghĩ giống Chu Văn và Lưu Vân, đều cảm thấy viên ngọc cầu này khả năng cao là trứng Phối sủng Long Quy, nếu thật sự đoạt được, giá trị vô phương ước lượng.
Chu Văn thấy Lưu Vân cũng đụng phải ngọc cầu, đột nhiên dùng sức khẽ hấp, muốn hút ngọc cầu tới.
Ai biết Lưu Vân cũng làm vậy, hai người đồng thời dùng sức hút mạnh mẽ, lại không thể kéo ngọc cầu trở về.
Coong!
Cơ hồ đồng thời, Tu La đao của Chu Văn và một cây chùy thủ của Lưu Vân đồng thời bổ về phía đối phương, muốn bức lui đối phương, kết quả lại đụng vào nhau.
Va chạm này, hai người đều dùng quá nhiều sức mạnh, lực lương va chạm kinh khủng chấn lui hai người lại, ngón tay cũng rời khỏi ngọc cầu.
Nhìn ngọc cầu lại lần nữa bay ra ngoài, tim tất cả mọi người đều nhảy đến cổ rồi, tầm mắt không tự chủ di chuyển theo ngọc cầu.
Nhưng trong nháy mắt tiếp theo, tất cả mọi người cảm giác ánh mắt mơ hồ một thoáng, viên ngọc cầu kia lại không biết thế nào đã rơi vào trong tay Lưu Vân.
- Trộm thánh không hổ là Trộm thánh, cái tay thực sự quá nhanh.
Trương Xuân Thu sợ hãi than nói, dùng nhãn lực của hắn, lại không thể nhìn thấy Lưu Vân làm thế nào bắt được ngọc cầu.
Bành!
Âm thanh tiếng súng vang lên, Lưu Vân lấy được ngọc cầu, đầu trực tiếp bị đánh bạo, khôi giáp Thủ Hộ giả trên người Lưu Vân tựa như tờ giấy, căn bản vô dụng.
Nhưng một màn quỷ dị lại phát sinh, đầu Lưu Vân bị đánh nổ, thân thể lại biến thành lưu sa, tản mát trên mặt đất, mà một Lưu Vân khác cầm lấy ngọc cầu, trong nháy mắt biến mất không thấy gì nữa, hẳn đã truyền tống rời khởi Dị thứ nguyên lĩnh vực.