- Không đủ.
Nãi ca không nói quá nhiều lý do, chẳng qua nói hai chữ hết sức đơn giản.
- Còn kém bao nhiêu?
Huệ Ngoạn nghiêm túc hỏi.
- Gấp trăm lần.
Nãi ca nói một con số như vậy, kỳ thực chỉ muốn dọa Huệ Ngoạn trở về mà thôi, hắn không cho rằng Huệ Ngoạn có thể làm được, ít nhất trong thời gian ngắn không làm được.
- Tốt, sau khi ta trở về sẽ kiếm tiền nhiều hơn, mãi đến khi có thể đổi được A Thải.
Dù sao Huệ Ngoạn chẳng qua là đứa bé, hắn tưởng Nãi ca nói thật.
- Tốt, ta đưa các ngươi ra ngoài.
Nãi ca đem Chu Văn cùng Huệ Ngoạn đưa ra ngoài.
Lão Kim thấy Nãi ca mang theo Chu Văn bọn hắn ra, không khỏi thở dài một hơi, hắn cũng không muốn xung đột với Nãi ca.
- Các vị, bọn hắn chỉ là hài tử thôi, đừng làm khó bọn hắn, lưu lại đường sống cho bọn hắn?
Nãi ca nhìn về phía đám người kia nói.
- Nếu Nãi ca đã nói như vậy, vậy đây khẳng định là hiểu nhẫm.
Lão Kim vội vàng nói đệm.
Đại đa số người vẫn cho Nãi ca mặt mũi, tự động tránh đường ra.
Chu Văn cảm tạ đám người Nãi ca, đang chuẩn bị muốn dẫn Huệ Ngoạn rời đi, lại đột nhiên nghe được một tiếng chân kỳ quái.
Tiếng bước chân này, sắc mặt của mọi người cũng thay đổi, cho dù Nãi ca, vẻ mặt cũng trong nháy mắt trắng bệch.
Chu Văn lập tức ý thức được xảy ra chuyện gì, quay đầu nhìn về phía tiếng chân truyền đến, chỉ thấy trên mặt phố dài, có một người cưỡi một đầu song đầu Ác Long chậm rãi đi tới.
Song đầu Ác Long kia toàn thân đen kịt, giống như hắc bảo thạch điêu khắc thành, mỗi một lân phiến đều tản ra ánh sáng âm u, phảng phất như kính trong vực sâu.
Người ngồi trên song đầu Ác Long, cực kỳ hùng tráng cao lớn, cao gần ba mét, thoạt nhìn như người khổng lồ, có điều mặc dù hắn hùng tráng, nhưng không lộ ra vẻ vụng về, dáng người hiện ra cơ bắp kiên cố thuôn dài, khiến cho cả người hắn thoạt nhìn tràn đầy lực lượng mang tính bùng nổ.