- Lúc này tại sao Ma phương mở ra?
Âu Dương Lam và Chu Văn đều cảm thấy hết sức kỳ quái.
Từ ngày Nhân Hoàng trảm Đế Thiên về sau, Ma phương chi chiến đã lâu không mở ra, bởi vì cố kỵ sự tồn tại của Nhân Hoàng, Dị thứ nguyên không dám tùy ý mở ra Ma phương chi chiến.
Mở điện thoại xem trực tiếp, quả nhiên thấy các nơi trên Liên bang đều đưa tin Ma phương lần nữa mở ra.
Chẳng qua lần này, Ma phương mở ra, khác biệt với hai lần Ma phương chi chiến trước, lần này chưa xuất hiện bảng xếp hạng, bên trên Ma phương đều xuất hiện một hình ảnh.
Đó là một tinh cầu màu đỏ, đại bộ phận đều là dãy núi nham thạch cứng rắn, mặt ngoài tinh cầu có vài chỗ dòng dung nham nóng chảy, hơi nóng như bóp méo không gian, thoạt nhìn hết sức quỷ dị.
- Đây là… Kim tinh?
Âu Dương Lam nhìn trong chốc lát, đã nhận ra tinh cầu bên trong, hơi hơi nghi hoặc một chút nhìn về phía A Sinh.
A Sinh vội vàng nói:
- Đúng vậy phu nhân, rất nhiều chuyên gia thiên văn đều xác định, hình ảnh trên tinh cầu kia là Kim tinh không hề nghi ngờ, chẳng qua đến bây giờ vẫn chưa rõ ràng, lại hiện ra hình ảnh Kim tinh.
Dừng một chút, A Sinh vừa chỉ chỉ một góc hình ảnh nói:
- Nơi này có môt đồng hồ đếm ngược 72 giờ, trước mắt còn chưa biết nó có tác dụng gì, các phương đều đang suy đoán.
- Chúng ta đi Ma phương xem một chút đi, xem trực tiếp qua điện thoại, đồ vật có thể nhìn thấy quá ít.
Âu Dương Lam vừa đi vừa nói với Chu Văn:
- Từ vị trí của Địa Cầu, Kim tinh gần với mặt trăng, thời cổ đại Kim tinh có tên là ái Bạch, Khải Minh, Thái Bạch Kim Tinh các loại xưng hô, tại Tây khu có tên gọi là Venus. Hiện tại nó đột nhiên xuất hiện bên trong Ma phương, cũng không biết đây là phúc hay họa?
- Từ khi Ma phương xuất hiện đến nay, đều không có chuyện tốt đẹp gì xuất nhiện?
Chu Văn bất đắc dĩ nói.
Âu Dương Lam lại hỏi A Sinh: