Đoạn kiếm trong tay trái An Thiên Tá toàn lực chém ra ngoài, cơ hồ muốn đánh chết Tiêu, nhưng cuối cùng vẫn không thể giết chết hắn.
Nếu An Thiên Tá còn hai tay, hắn còn một tay còn lại xông tới Tiêu, một chưởng vỗ hắn thành thịt nát, đáng tiếc hiện tại An Thiên Tá chỉ còn lại một cái tay.
Mặc dù như vậy, An Thiên Tá cũng không có dự định lui lại, đứng như cự sơn nơi đó, đối mặt với Tiêu dính đầu máu tươi không có dự định thoái ý nào.
Trên thân Tiêu bắn ra máu tươi, phảng phất có sinh mệnh, lại theo Tiêu cùng nhau phóng tới An Thiên Tá, Tiêu đẫm máu giống như Huyết sắc Ma quỷ, hung tàn để người ta không rét mà run.
An Thiên Tá không lui lại, trong tích tắc trước khi Tiêu đụng trước mặt hắn, An Thiên Tá trực tiếp dùng đầu lâu của mình, đánh tới đầu Tiêu.
Bành!
Hai cỗ lực lượng Khủng Cụ cấp không giữ lại chút nào đụng vào nhau, đầu Tiêu trực tiếp bị đụng nổ, thân thể đẫm máu đụng phải thân thể An Thiên Tá về sau, bị chấn lui quay về, máu tươi phun tung tóe tứ phía, không cách nào bám lên thân thể tàn phế của Tiêu.
Bộ phận đầu của khôi giáp máy móc cũng bị đụng nát, trên trán An Thiên Tá một mực đổ máu, nhưng hắn vẫn giữ vững đại môn A Tu La đạo, không lui lại nửa bước.
Mắt thấy Tiêu thi thể ngã xuống, nhưng sắc mặt An Thiên Tá đột nhiên nhất biến, lập tức quay đầu nhìn về phía lối ra A Tu La đạo, chỉ thấy từ trên người Tiêu bắn ra một giọt máu tươi, đang lao về phía cửa chính.
An Thiên Tá rút kiếm liền trảm, nhưng cuối cùng vẫn muộn một bước, giọt máu kia rơi trên đại môn, giống như cục đá rơi xuống mặt hồ, tạo ra gợn sóng không gian, đồng thời biến mất không thấy gì nữa.
Lý Huyền và Lữ Bất Thuận, đám người An Kính Vũ đứng bên ngoài cầu Nại Hà chờ đợi.
- Đốc Quân bọn hắn làm sao đi vào lâu như vậy còn chưa hề đi ra?
Thân thể Lữ Bất Thuận mập mạp đi tới đi lui, một khắc không đứng yên.