Chu Văn thuấn di đến bên cạnh Liệt, dự định muốn bắt sống, tra xét lâu, tự nhiên phải ra manh mối.
- Cùng ta xuống Địa Ngục đi!
Nhưng không đợi Chu Văn đụng tới Liệt, thân thể của Liệt trong lúc đó bành trướng như trống, ánh sáng và hỏa diễm bên trong dâng lên, hắn không do dự chút nào, lựa chọn tự bạo.
- Đáng chết!
Chu Văn chỉ có thể thuấn di rời đi, nhưng trong tế đàn vẫn còn người khác bị khóa, mà Liệt tự bạo tại đây, những người khác hẳn phải chết không nghi ngờ.
Trong nháy mắt, Chu Văn đã có quyết đoán, cơ hồ thân thể Liệt nổ tung, Chu Văn đồng thời đặt tay lên thân thể hắn, đem thân thể hắn dịch chuyển đến nơi khác.
Oanh!
Xa xa trong đám quái vật Tu La, phát sinh nổ lớn kinh khủng, Liệt tự bạo giống bom Hy-đrô nổ tung, trong nháy mắt không biết phá hủy bao nhiêu quái vật Tu La.
Tiêu thấy cảnh này, thân hình lóe lên, vạch ra quỹ tích quỷ dị, muốn phóng tới lối ra của A Tu La đạo.
Âu Dương Lam ăn Đan Tinh về sau, đã tỉnh táo lại, Chu Văn đặt nàng bên người A Sinh, lại huy kiếm cứu những người còn lại, lúc này mới vọt tới, dự định trợ giúp An Thiên Tá cùng nhau tóm lấy Tiêu.
Sự tình của lão hiệu trưởng, chỉ có những người như Tiêu mới có thể hỏi ra phần quan trọng, hắn rất muốn biết lão hiệu trưởng có phải còn sống hay không?
Chu Văn nắm Kiếm Hoàn gia nhập chiến đoàn, kiếm pháp của hắn không kém An Thiên Tá, chẳng qua phong cách của hai người không giống nhau lắm. Mặc dù bọn hắn chưa bao giờ phối hợp qua, tuy nhiên lại không ảnh hướng gì đến lẫn nhau, đều vô cùng ăn ý.
Đối mặt hai người vây công, Tiêu lập tức rơi vào thế yếu, mắt thấy đã rơi vào nguy hiểm trí mạng.
Tiêu là một kẻ hung ác, liệu mạng chịu một kích toàn lực của An Thiên Tá, mạnh mẽ lao khỏi vòng vây, nhưng ngoài ý định, hắn không hề phóng tới lối ra A Tu La đạo, mà nhắm về phía đám người A Sinh và Âu Dương Lam.