Mặc dù Kiếm Hoàn có hình kiếm, nhưng bản chất của nó là Luyện Khí thuật, là pháp môn hấp thu thiên địa chi khí sử dụng.
Luyện Khí Sĩ cổ đại, truy cầu luyện khí làm bản thân lớn mạnh, dùng để đi đến cảnh giới Trường Sinh hư vô mờ mịt kia.
Mặc dù chưa từng nghe nói có Luyện Khí Sĩ nào đạt đến cảnh giới Trường Sinh, nhưng bọn hắn vẫn có thể thông qua luyện khí nâng tuổi thọ bản thân.
Chu Văn hóa khí làm kiếm, nói hắn luyện kiếm pháp không bằng nói tự thân hắn đang đem tín niệm hóa thành kiếm.
- Ta niệm kiếm, nhất niệm sinh, nhất niệm tử, chỉ cầu kiếp này suy nghĩ thông suốt, kiếp trước kiếp sau cùng ta có quan hệ gì?
Chu Văn từng lần một khắc hoạ lấy Kiếm Hoàn, muốn vẽ nó thành bộ dáng thanh kiếm.
Lúc này Chu Văn khắc họa không phải hình kiếm, mà là tín niệm của mình, kiếm như người, nếu kiếm như tâm, tâm mạnh bao nhiêu, phong mang của kiếm mạnh bấy nhiêu.
Chu Văn khắc hoạ ra kiếm, công chính ôn hoà, thân kiếm thẳng tắp, là kiểu dáng kiếm truyền thống Đông khu, kiếm như người, thanh kiếm này do tự thân Chu Văn khắc họa.
Nhưng kiếm khắc họa bên trên Vận Mệnh Chi Luân, vẫn không đủ trợ giúp Kiếm Hoàn tấn thăng Khủng Cụ cấp.
- Thiếu cái gì? Thiếu cái gì nhỉ?
Bản thân Chu Văn nghĩ lại, trăm năm lĩnh hội của hắn dùng trên Luyện Khí thuật và Kiếm Hoàn mà nói, tương đối ít.
Không phải bởi Chu Văn không thích dùng kiếm, mà bởi Luyện Khí thuật quá đơn điệu, một chữ “Luyện” đã khái quát chỗ tinh túy của Nguyên Khí quyết này.
Thế nhưng dưới tình huống bị nhốt, Chu Văn chỉ có thể suy nghĩ lại không thể đi luyện, mất đi khâu Luyện này, chính là thiếu khâu cơ sở nhất, rất khó tiến thêm một bước, cho nên Chu Văn không đem quá nhiều thời gian đặt trên Luyện Khí thuật.
Chu Văn một kiếm lại một kiếm chém xuống, một lần lại một lần khắc hoạ Kiếm Hoàn, mỗi một lần vẽ ra Kiếm Hoàn đều hơi bất đồng, tuy nhiên không lần nào hắn có thể vững chắc khắc họa lên Vận Mệnh Chi Luân, rõ ràng hắn vẫn chưa tìm kiếm ra Kiếm Tâm chân chính của mình.