Thấy công kích vô hiệu, tất cả mọi người đều trợn tròn mắt.
An Thiên Tá cau mày nói:
- Xem ra Huyết thủ bản thân là loại hình sinh vật Âm tính cực điểm, lực lượng bình thường rất khó làm bị thương nó, chỉ có lực lượng chí cương chí dương mới có tác dụng.
- Đáng tiếc, An Tĩnh tiểu thư không đến, Nguyên Khí quyết của nàng chí cương chí dương, là khắc tinh của đồ vật âm uế này.
A Sinh giận dữ nói.
- Mặc dù sớm nghĩ có thể gặp phải đồ vật như vậy, nhưng Phối sủng thuộc tính cương dương của chúng ta hoàn toàn không thể giết nổi kẻ chết thay, nếu không có những biện pháp khác, chỉ sợ không thể nào xuống sông tìm Tam Sinh thạch.
Lữ Bất Thuận buồn bực nói.
- Cổ đoàn trưởng, ngươi có thể dẫn dụ Huyết thủ kia được không, để cho ta thử một lần.
Chu Văn nói với Cổ Nông.
- Tự nhiên có thể.
Lúc trước Chu Văn cùng Lý Huyền làm những sự tình kia, đã đủ để cho đám người Cổ Nông tôn trọng bọn hắn, cho nên Cổ Nông cũng không suy nghĩ lăn tăn gì, lập tức xin chỉ thị An Thiên Tá, đạt được đồng ý về sau, lúc này mới lại xuống sông.
Có lẽ lúc trước Huyết thủ bị chọc giận, Cổ Nông vừa mới xuống sông, Huyết thủ kia đột nhiên xuất hiện, trực tiếp vọt ra.
Bởi vì quá bất ngờ, cho nên A Sinh không kịp nhắc nhở, thời điểm tất cả mọi người kinh hãi, lại đột nhiên thấy một vệt kim quang lóe lên.
Trước kia Huyết thủ bắt lấy Cổ Nông, đạo kim quang kia đâm xuyên qua Huyết thủ.
Chỉ thấy một đầu Tiểu hầu màu vàng xuất hiện đằng sau Huyết thủ, nó há mồng khẽ hút, Huyết thủ biến thành sương máu như trà sữa màu đỏ, bị mồng nhỏ của Tiểu hầu kia hút vào trong miệng, Huyết thủ hoàn toàn bất lực, không thể phản kháng.
Bộ phận còn lại của Huyết thủ muốn trốn về Vong Xuyên hà, tuy nhiên… Đã chậm1
Trên lỗ tai Tiểu hầu liên tục phá toái hai cái, biến thành một đầu Ám kim cự thú, kim quang trên thân bắn ra bốn phía, chỗ nào kim quang đến, đều xua tan mảng lớn sương mù vàng trên Vong Xuyên hà, lộ ra huyết sắc quỷ ảnh phía đưới.