Chu Văn phát hiện người thực vật bên trong Hoàng Tuyền thành, so với thời điểm lần trước hắn thấy ít đi rất nhiều, cũng không thấy thân ảnh Sở Hà.
- Chẳng lẽ Sở Hà đã hồn phi phách tán, không cách nào lại sống lại?
Chu Văn biết những người chết kia bên trong Hoàng Tuyền thành sẽ không ngừng phục sinh, tái diễn sinh hoạt chịu hình.
Có điều đám người bọn hắn mỗi lần chết đi, trí nhớ sẽ bị tiêu trừ một bộ phận.
Hiện tại Sở Hà biến mất không thấy gì nữa, tám chín phần mười có thể đã triệt để đã chết đi, không còn cơ hội phục sinh.
- A!
Thời điểm Chu Văn đang quan sát, đột nhiên nghe được một tiếng hét thảm, chỉ có điều lần này tiếng kêu thảm thiết không phải Lý Huyền phát ra, mà tiếng kêu thảm thiết xuất phát từ Lữ Bất Thuận.
Chu Văn quay đầu nhìn sang, chỉ thấy Lữ Bất Thuận cũng không đứng bên hình phòng, người đã ra bên ngoài, tuy nhiên lại co quắp ngồi một chỗ, hai tay ôm đầu, thân thể kịch liệt run rẩy, phát ra thanh âm hoảng sợ.
- Lão Lữ, ngươi không sao chứ? Ngươi đã ra.
Một sĩ quan quan hệ tốt với Lữ Bất Thuận lập tức lao tới, nắm lấy tay Lữ Bất Thuận.
Dần dần, Lữ Bất Thuận cuối cùng khôi phục lại, ánh mắt lần nữa tập trung, dần dần có sinh khí.
Hắn đình chỉ kêu to, thân thể cũng đình chỉ run rẩy, chẳng qua tay vẫn không tự chủ được nhẹ nhàng lay động.
- Đốc Quân, ta nghỉ ngơi hai phút đồng hồ, sau đó chúng ta lại tiếp tục.
Lữ Bất Thuận giãy dụa lấy đứng lên nói.
- Không cần tiếp tục, nghỉ ngơi đi.
An Thiên Tá nói.
- Đốc Quân, ta có thể, ta chỉ cần nghỉ ngơi một chút là được.
Lữ Bất Thuận vội vàng nói.
- Dừng ở đây, đây là mệnh lệnh.
An Thiên Tá nói mà không có biểu cảm gì hết.
- Vâng, Đốc Quân.
Lữ Bất Thuận hành lễ, đành phải ngừng lại.
Trên thực tế bản thân Lữ Bất Thuận cũng rõ ràng, hắn thật sự khó đi tiếp nữa, coi như cưỡng ép đi tiếp, chỉ sợ không kiên trì thêm được mấy gian hình phòng nữa, sẽ điên mất.
Nhìn lại Lý Huyền một chút, hắn đã cách đám người Lữ Bất Thuận hơn hai mươi cái hình phòng, mặc dù vẫn nghe được tiếng kêu thảm thiết của Lý Huyền, nhưng hắn vẫn tiếp tục đi tiếp, không phát sinh tình huống như Lữ Bất Thuận.