An Thiên Tá bọn hắn xoay người lại, theo ánh mắt A Sinh nhìn qua, quả nhiên thấy Chu Văn ôm Nha Nhi đi từ sa mạc bước tới.
Bên cạnh hắn còn có Lý Huyền cười đùa hí hửng, một bên khác thì có một đầu linh dương trắng và một đầu Kim ưng đang bay lượn.
- Cuối cùng cũng tới kịp.
Trong lòng A Sinh âm thầm thở dài một hơi.
Chu Văn rất nhanh đi tới, mặc dù hắn và An Thiên Tá không để mắt lẫn nhau, nhưng việc cứu Âu Dương Lam, lập trường của hai người cực giống.
- Ngươi mang Nha Nhi tới đây làm gì? Không biết nơi này nguy hiểm cỡ nào sao?
An Thiên Tá thấy Chu Văn ôm Nha Nhi tới, nhíu mày nói.
- Nàng bên cạnh ta an toàn nhất.
Chu Văn trả lời.
Ánh mắt hai người trên không trung gặp nhau, A Sinh có loại ảo giác, tựa như ánh mắt của bọn hắn gặp nhau phát ra điện hoa lấp lóe.
- Nếu như Nha Nhi có chuyện gì, ta sẽ không tha cho ngươi, xuất phát.
An Thiên Tá lạnh lùng nói một câu, quay người đi hướng về phía Hoàng Tuyền thành.
Mọi người đi theo An Thiên Tá cùng nhau đi vào đại môn Hoàng Tuyền thành, A Sinh sau lưng An Thiên Tá, phất phất tay ra hiệu Chu Văn, bảo hắn mau mau bắt kịp.
Chu Văn cùng Lý Huyền liếc mắt nhìn nhau, cùng nhau đi về phía Hoàng Tuyền thành.
Mặc dfu Chu Văn đã đi qua Hoàng Tuyền thành một lần, mà trong game thông qua không biết bao nhiêu lần, nhưng tới nơi này lần nữa, trong lòng của hắn vẫn có chút khẩn trương.
Hoàng Tuyền thành chủ có thể đùa bỡn người chết trong lòng bàn tay, để lại ấn tượng hết sức sâu sắc cho hắn, coi như hiện tại hắn đã có lực lượng Khủng Cụ cấp, hồi tưởng lại vẫn cảm thấy Hoàng Tuyền thành chủ vẫn vô cùng đáng sợ.
Tiến vào đại môn Hoàng Tuyền thành trong tích tắc, thân thể phảng phất xuyên qua thời không, chờ người ta cảm nhận xung quanh, người đã đứng trên đường dài Hoàng Tuyền thành.
Mấy người An Thiên Tá đều tại phụ cận, linh dương và Tiểu điểu đều đứng trên khối phiến đá riêng biệt, dưới chân mỗi người đều có một con số.