Chu Văn đưa tay cầm nam nhân hôn mê kia, người áo đen kia không chút do dự mệnh lệnh hàng loạt Cổ trùng lao về phía nam nhân hôn mê kia, Cổ trùng như bão cát từ bốn phương tám hướng vọt tới.
Những Cổ trùng kia có đặc tính hoàn toàn khác biệt, đổi thành người khác, đối với với nhiều Cổ trùng như vậy, tự nhiên vô phương chống trả.
Chu Văn còn chưa động, Tiểu điểu trực tiếp hét dài một tiếng, vô số Cổ trùng kia trong tích tắc đều từ không trung đi rơi xuống, mặc dù không chết, tuy nhiên lại nằm rạp dưới đất run lẩy bẩy, hoàn toàn không nghe chỉ huy.
Con ngươi Hắc Y nhân co vào, liên tục thúc dục những Cổ trùng kia, tuy nhiên hoàn toàn không có chút hiệu quả nào, coi như Thần thoại Cổ trùng vẫn câm như hến, run lẩy bẩy trên mặt đất, không hề phản ứng.
- Làm sao có thể?
Trong lòng Hắc Y nhân hoảng hốt.
Những Cổ trùng kia sinh tử tương liên với hắn, hắn cưỡng ép phóng ra tinh huyết và Nguyên khí, kích phát tiềm năng bản thân, khiến những Cổ trùng kia cảm thấy uy hiếp đến tính mạng, chúng nó tất nhiên sẽ liều chết phản kháng, coi như gặp gỡ thiên địch, cũng sẽ liều mạng một trận.
Nhưng hiện tại hắn vô luận kích phát tiềm năng thân thể thế nào, nhóm Cổ trùng kia vẫn không nhúc nhích, chỉ run rẩy.
Chu Văn đã bắt lấy nam nhân hôn mê kia, một tay nắm lấy cổ áo hắn, nhấc thân thể hắn lên.
- Chu Văn, ngươi đã biết Độc Cô gia và An gia đã hợp tác nhiều năm, ngươi thật sự muốn vì một tên phản đồ nói đối, phá hư quan hệ và tín nhiệm giữa hai nhà xây dựng nhiều năm trước sao?
Hắc Y nhân dừng một chút lại tiếp tục nói:
- Huống hồ bản thân hắn đã trúng nhiều loại Cổ độc, không có khả năng sống sót, chẳng lẽ ngươi lại vì một kẻ hấp hối sắp chết làm như vậy, liệu có đáng giá không? Đem hắn giao cho ta, Độc Cô gia chúng ta sẽ nghĩ biện pháp liên hệ Nhị gia, ngươi chỉ cần chờ một thời gian ngắn là được.