- Văn thiếu gia, ngươi còn bận không? Đồ ăn đã chuẩn bị xong, Đốc Quân tới đón Nha Nhi tiểu thư, nếu không trước hết để cho Nha Nhi tiểu thư trở lại ăn cơm?
A Sinh đi tới bên ngoài phòng huấn luyện, ấn chuông cửa nói.
Chu Văn còn chưa viết xong, nên để Nha Nhi đi mở cửa cho A Sinh.
Nha Nhi mở cửa ra, ba người An Thiên Tá liếc mắt vào bên trong xem xét, quả nhiên thấy Tần Trăn đứng bên trong.
Có điều khiến An Thiên Tá bọn hắn cảm giác nghi ngờ là, Tần Trăn và Chu Văn không hề luận bàn kiếm pháp, thậm chí dáng vẻ căn bản không hề luận bàn qua, ngược lại Chu Văn ngồi trước bàn viết chữ, mà Tần Trăn đứng một bên quan sát, hơn nữa quan sát hết sức nhập tâm.
- Tiểu tử thúi này còn am hiểu thư pháp sao?
Trong lòng An Thiên Tá nghi hoặc.
Viết chữ đẹp đối với nhân loại có trình độ tiến hóa như bọn hắn, kỳ thật chẳng phải việc khó gì.
Thậm chí không cần luyện tập, chỉ cần nhìn qua một chút bản mẫu của đám danh gia, vẫn có thể bắt chước dễ dàng các kiểu chữ đẹp.
Nhưng kiểu chữ tốt, không có nghĩa thư pháp tốt, bởi muốn thư pháp tốt cần phải đem tư tưởng của mình dung nhập vào trong chữ, hình thành phong cách đặc biệt, như vậy mới có thể xưng là thư pháp.
An Thiên Tá âm thầm nhìn sang, phát hiện mặc dù chữ Chu Văn không khó coi, nhưng không thể tính là tốt.
Chữ nghĩa bình thường như vậy, mà Tần Trăn lại quan sát hết sức nhập thần, đứng ở nơi đó không nhúc nhích.
- Nếu vấn đề không phải chữ viết, vậy khả năng là nội dung.
An Thiên Tá vừa định nhìn nội dung Chu Văn viết cái gì, Chu Văn đã viết xong.
Thu hồi bút, Chu Văn đem quyển vở kia cầm lên đưa cho Tần Trăn:
- Ngươi cầm lấy đi.
- Ta có thể… Có thể chứ?
Tần Trăn hơi run rẩy không dám đón nhận.
Nàng nhìn Chu Văn viết xong, mặc dù Chu Văn viết rất nhanh, hơn nữa nội dung hết sức thâm ảo, rất nhiều chỗ Tần Trăn chẳng qua nhìn đại khái, vẫn chưa cẩn thận xem qua.