Đến buổi tối, A Sinh tự mình tới gọi Chu Văn và Nha Nhi đi ăn cơm.
Nguyệt Độc một mực đi theo Chu Văn, Chu Văn cũng không có biện pháp gì, chỉ có thể đem Nguyệt Độc cùng nhau đi.
Đoàn người vẫn chưa đi đến trước phòng, đã thấy một đạo kim sắc lưu quang từ trong sảnh bay ra, trong chốc lát đến trước mặt Chu Văn.
Chu Văn vươn cánh tay ra, chỉ thấy cái đầu quái điểu lông vũ cọ cọ trên cánh tay của hắn, rõ ràng đây là Tiểu điểu.
Chẳng qua hiện tại hình thể của Tiểu điểu đã giống một đầu đại ưng, thậm chí hình thế hết sức tương tự, khiến Chu Văn rất buồn bực, trong lòng thầm nghĩ:
- Thật sự kỳ quái, nó không phải hậu đại Phượng Hoàng sao? Làm sao càng ngày càng giống như Ưng?
Có điều có thể gặp lại Tiểu điểu, vẫn khiến Chu Văn rất vui vẻ, duỗi ta vuốt ve Tiểu điểu, mơ hồ cảm giác dưới lông vũ có một cỗ nhiệt lưu nóng bỏng đang lưu động.
Tiểu điểu thân mật thò đầu cọ cọ trên người Chu Văn, không hề có cảm giác xa lạ dù năm năm ly biệt.
Trước khi tiến vào phòng, Chu Văn thấy linh dương uể oải nằm sấp ở trên ghế sa lon, không tới gần bàn ăn.
Mà bàn ăn bên kia, An Thiên Tá ngồi tại chủ vị, An Tĩnh ngồi bên tay phải An Thiên Tá.
Nhiều năm như vậy không thấy, bộ dáng An Tĩnh so với trước kia khác biệt cực lớn, thân hình của nàng cao gầy, cái đầu không hề thấp so với Chu Văn.
Trên mặt không có biểu lộ mập mạp như hài nhi, lộ ra khí khái hào hùng, hơn nữa thoạt nhìn trầm tĩnh hơn nhiều, cho dù ngồi một chỗ, lưng cũng ưỡn lên thẳng tắp, từ trên người nàng có thể nhìn thấy khí chất quân nhân.
An Thiên Tá cùng An Tĩnh nhìn Chu Văn một chút, không người nào nói gì.
- Văn thiếu gia, ngồi bên này.
A Sinh bảo Chu Văn ngồi bên tay trái An Thiên Tá, Nha Nhi ngồi bên cạnh Chu Văn, ban đầu A Sinh muốn an bài Nguyệt Độc ngồi bên cạnh An Tĩnh, những Nguyệt Độc lại nhanh chân ngồi bên cạnh Nha Nhi.