Cánh tay thụ thương của Ẩn Sĩ một mực không hồi phục, trên thực bản thân Ẩn Sĩ am hiểu năng lực chữa trị, vết thương trước đó của Bố Tư do hắn chữa trị.
Nhưng hiện tại vết thương trên người hắn lại không thể khôi phục, mặc dù miệng vết thương tay cụt đổ máu không nhanh, thế nhưng từng giọt thong thả rơi trên mặt đất, rõ ràng không khép lại.
Ẩn Sĩ chỉ cảm thấy miệng vết thương như có một loại lực lượng quỷ dị đang không ngừng ăn mòn, khiến cho miệng vết thương của hắn vô phương tự lành, hắn không dám chạy trốn đi, cũng bởi cỗ lực lượng này tồn tại.
Ẩn Sĩ mơ hồ cảm giác, cỗ lực lượng kia như bom hẹn giờ, tùy thời có thể nổ tung tại miệng vết thương của hắn.
Mặc dù có rất ít người gặp qua Ẩn Sĩ, nhưng một người cụt tay đứng trước phòng nghỉ ngơi, hơn nữa còn đang đổ máu, vẫn khiến rất nhiều học sinh quan tâm, tin tức rất nhanh truyền đến Tạp Bội gia tộc.
Bố Tư nghe được về sau, trong nội tâm lập tức lộp bộp một thoáng, sắc mặt đại biến, vội vàng chạy tới trường học.
Hắn không dám trực tiếp đi tới phòng nghỉ ngơi, mà thông qua hệ thống camera giám sát, nhìn màn hình giám sát trước đó.
Sau khi hắn xem xong tất cả, trong lòng khiếp sợ không thể tưởng tượng.
Học sinh bình thường không biết Ẩn Sĩ là ai, không hiểu hắn là tồn tại như thế nào, nhưng Bố Tư lại biết rõ rành rành.
Ẩn Sĩ cường đại kinh khủng như vậy, mà người trẻ tuổi kia lại không thèm động gì, chẳng qua nhìn Ẩn Sĩ thôi, đã làm nổ chặt đứt một cánh tay của Ẩn Sĩ, còn khiến Ẩn Sĩ ngoan ngoãn đứng trước cửa thủ vệ, đây rốt cuộc là tồn tại có thực lực khủng bố cỡ nào.
Bởi vì mặt nạ thằng hề Khủng Cụ hóa, nhân loại bình thường căn bản không nhìn thấy, huống chi nhìn qua màn hình giám sát, cho nên Bố Tư càng không thể thấy mặt nạ thằng hề xuất hiện, chỉ thấy một cánh tay của Ẩn Sĩ đột nhiên không hiểu nổ tung.
- Hắn rốt cuộc là ai? Minh Tú lại có lão sư như vậy? Khó trách hắn lại có thể quật khởi nhanh chóng trong vài năm như vậy? Hắn khẳng định không khế ước Thủ Hộ giả, thoạt nhìn cũng không giống dung hợp Thủ Hộ giả cùng Dị thứ nguyên sinh vật…