Ẩn Sĩ nhíu mày đánh giá Chu Văn, hắn càng nhìn Chu Văn càng thấy quen mắt, tựa hồ gặp qua ở nơi nào?
Nhưng phàm người nào hắn đã thấy qua, Ẩn Sĩ hết sức tự tin với trí nhớ của mình, không có khả năng không nhớ ra mới đúng.
Mà người này có thể thong dong tự nhiên đứng trước mặt hắn như vậy, bản thân cái này thôi đã đủ chứng minh người này bất phàm, dù sao tiết tấu toàn thân của hắn hô ứng với thiên địa, người bình thường đối mặt với hắn, tuyệt đối không thể nhẹ nhàng như vậy.
Loại người như vậy, hắn càng không thể tùy tiện quên.
Điều này không thể trách Ẩn Sĩ không nhận ra Chu Văn, mà người giả mạo Chu Văn trong năm năm này, đang từ từ cải biến khí chất bản thân, khuôn mặt cùng dáng người các loại.
Bởi biến hóa này đã tích lũy qua tháng ngày, thay đổi một cái vô tri vô giác, mà thay đổi này hết sức tinh vi, để người ta chậm rãi tiếp nhận Chu Văn cũng cảm giác như vậy.
Hiện tại Chu Văn chân chính xuất hiện, lại thêm bộ dáng của hắn trong năm năm vừa rồi biến hóa, trên thực tế, ngay cả người hết sức quen thuộc hắn, bằng không người bên ngoài rất khó liên hệ hắn và “Chu Văn” với nhau.
Trước kia Ẩn Sĩ chỉ thấy qua hình chụp và ảnh chụp chân dung của Chu Văn, có thể cảm giác hắn quen thuộc, đã coi như vô cùng nhạy cảm.
- Các hạ xưng hô thế nào?
Ẩn Sĩ không nhìn ra lai lịch của Chu Văn, chỉ nhìn cách ăn mặc và trang sức trên thân thể Chu Văn vẫn không thể nào phán đoán, thế là mở miệng hỏi một câu.
- Tên của ta không quan trọng, quan trọng là, ta là người thế nào?
Chu Văn nói.
- Ngươi là ai?
Ẩn Sĩ rất kiên nhẫn, lại hỏi.
- Ta là huấn luyện viên của Minh Tú.
Chu Văn nghiêm túc trả lời.
- Vậy thì sao?
Ẩn sĩ nhìn chằm chằm Chu Văn, ngón giữa đặt bên trên ngón tay cái, lực lượng âm thầm ngưng tụ giữa hai ngón tay.
- Cho nên nếu như ngươi vì Minh Tú tới, hiện tại ngươi có thể đi.
Chu Văn nói.
Bách Lệ Nhi ngồi bên trong nghe được những lời này của Chu Văn, cảm giác hắn nhất định điên rồi, ngữ khí thế này, đơn giản không để Ẩn Sĩ vào mắt, tựa như chỉ cần có hắn ở đây, Ẩn Sĩ căn bản không dám đả thương Minh Tú.