- Cái này. . . Quấy rầy một thoáng. . . Minh giáo thụ. . . Hắn là đồng sự của ngài sao?
Một nữ sinh còn ôm hi vọng hỏi.
- Không phải, hắn là huấn luyện viên của ta.
Minh Tú trả lời.
Bởi vì hắn không biết Chu Văn hiện tại có thể bại lộ thân phận hay không, cho nên hắn không thể nói tên của Chu Văn.
- Huấn luyện viên?
Trong đầu mấy nữ sinh lập tức nổi lên rất nhiều hình ảnh.
Thời gian, ban đêm; địa điểm, luyện tập thất; nhân vật: Minh giáo thụ cùng huấn luyện viên nam.
Minh giáo thụ chỉ mặc đồ thể thao, bởi vì quá nóng, cở áo, bộ ngực lộ ra mồ hôi tràn trề.
Huấn luyện viên nam không biết liêm sỉ, từ phía sau lưng dán vào Minh Tú, một tay vịn eo của hắn, một tay cầm tay nắm kiếm của hắn, còn cố ý nói muốn uốn nắn động tác cho Minh Tú, kết quả lại…
- Không phải như thế. . . Nhất định không phải như thế. . .
Nữ sinh lúc trước không tin Minh Tú là người như vậy, vội vàng hỏi:
- Minh giáo thụ không quan hệ với hắn như chúng ta nghĩ đâu?
Minh Tú cho rằng bọn họ không tin Chu Văn là giáo luyện của hắn, liền nói:
- Thật như như vậy, Minh Nhật kiếm pháp chính là do huấn luyện viên giúp ta đặt tên, không có huấn luyện viên, căn bản không Minh Nhật kiếm pháp.
- Minh Nhật kiếm pháp là tên định tình.
Một đám nữ sinh như bị sét đánh, cảm giác tính ngưỡng của mình trong nháy mắt sụp đổ.
Rõ ràng, Minh Tú không có tâm tư nói chuyện nhiều với các nàng, lôi kéo Chu Văn nói:
- Huấn luyện viên, nơi này không phải chỗ thích hợp để nói chuyện, chúng ta tìm một chỗ không người trò chuyện một chút. . .
- Chỗ không người… Trò chuyện một chút…
Mấy nữ sinh kia như hóa đá đứng một chỗ, trong đầu nổi lên hình ảnh không thể miêu tả.
Chu Văn đi theo Minh Tú rời khỏi bồn hoa, Nguyệt Độc chẳng qua yên lặng đi sau lưng bọn họ, không làm chuyện khác người gì.
Minh Tú tìm một gian phòng đơn độc không người, sử dụng một Phối sủng có năng lực cách âm, nhìn Nguyệt Độc bên cạnh một chút, thấy Chu Văn khẽ gật đầu, lúc này mới cùng Chu Văn hàn huyên, đồng thời đem sự tình phát sinh trong năm năm này cho nói cho Chu Văn biết.