Hai người thấy hội trường trước mặt có rất nhiều học sinh tụ tập, Nguyệt Độc hết sức hứng thú, đi thẳng tới.
- Bọn hắn tụ tập tại đây làm gì?
Nguyệt Độc một bên nhìn những học sinh kia một bên nhìn Chu Văn hỏi.
- Học sinh vừa rồi không phải nói, có một người gọi là Minh Nhật giáo sư đến đây giàng bài sao?
Chu Văn thuận miệng nói.
- Nhân loại giảng bài thì dạy về cái gì? Chẳng lẽ những tri thức gọi là khoa học kia sao? Nơi này dạy chế tạo sản xuất điện thoại sao?
- Cái này, không nhất định.
Mặc dù Chu Văn không biết Minh Nhật giáo sư kia là ai, có điều Chu Văn chắc rằng hắn không phải tới đây giảng tri thức khoa học, bằng không sẽ không được hoan nghênh như vậy.
Nhân loại thời đại này, tự nhiên hứng thú với tu hành và Phối sủng hơn xa tri thức khoa học.
- Chúng ta cũng có thể nghe giảng nơi này chứ?
Nguyệt Độc hỏi.
- Dĩ nhiên được.
Chu Văn tìm vị hai chỗ cạnh nhau, cùng Nguyệt Độc ngồi xuống chuẩn bị chờ nghe vị Minh Nhật giáo sư kia giảng bài.
Ai biết chưa đầy một lát, vị nữ sinh vừa rồi nói chuyện với bọn hắn cũng tới nơi này, thấy Chu Văn cùng Nguyệt Độc về sau, nàng liền chủ động đi tới.
- Tại sao các ngươi ngồi chỗ này? Học viên của Minh Thành học viện không phải có ghế ngồi chuyên môn sao?
Nữ sinh kia nghi ngờ nhìn hai người hỏi.
- Chúng ta ngồi ở đây nhìn một chút là được.
Chu Văn đối phó nói.
Nữ sinh kia nhìn Chu Văn và Nguyệt Độc một chút, như bừng tỉnh đại ngộ nói:
- Có phải các ngươi muốn biết đánh giá chân thực của học sinh Hoàng Gia học viện đối với các ngươi thế nào, phải không? Kỳ thật các ngươi không cần lo lắng, mặc dù Minh Thành học viện trong Liên bang, bài danh không hề cao, nhưng có tồn tại như Minh Nhật giáo sư dạy học, không ai dám khinh thị học sinh của Minh Thành học viện, càng không có người dám khinh thị Minh Nhật giáo sư.
- Có vẻ ngươi hết sức sùng bái Minh Nhật giáo sư?
Nguyệt Độc bị nữ sinh kia làm nổi lên lòng hiếu kỳ, hiện tại nàng muốn biết, rốt cuộc Minh Nhật giáo sư kia là người thế nào?