(Nhảy chương những nội dung liền mạch)
Thế giới trong phim rối loạn, mây đen giăng đầy, từng đạo tia chớp chi chít ngang trời, tầng tầng sóng lớn điên cuồng vũ động.
Nhưng một nhân loại tản ra hào quang thánh khiết, trong nước biển chậm rãi nổi lên mặt nước, rõ ràng đây chính là Chu Văn rơi vào trong nước biển.
Hắn một tay ôm Nguyệt Độc, một tay nâng một quyển Cổ kinh thần bí, từng ký tự bên trên Cổ kinh không ngửng tản ra hào quang thánh khiết.
Thân thể Chu Văn bên trong thế giới trong phim, nhưng lực lượng của thế giới trong phim đã vô phương ảnh hướng tới hắn.
Chẳng qua đây cũng không phải kết quả Chu Văn mong muốn, ánh mắt hắn nhìn Cổ kinh trong tay, kinh văn phía trên Cổ kinh bay lên, chiếu sáng toàn bộ không gian.
Mây đen tán đi, phong dừng mưa tạnh, bên trong thánh quang thần bí, những nhân loại bị cuốn vào biển sâu, đều rút lui trở về, cuối cùng chiếc tàu thủy to lớn kia, cũng từ đáy biển chậm rãi hiện lên.
Toàn bộ tuyến thời gian của thế giới trong phim đồng thời lùi lại, lực lượng thần bí đối kháng Tát Sắt biến mất không thấy gì nữa, chỉ còn lực lượng của Tát Sắt đang đối kháng với lực lượng Thái Thượng Khai Thiên Kinh.
Ngay từ đầu Tát Sắt cũng muốn nghịch chuyển thời gian, để cho nội dung cốt truyện rút lui đến đoạn bình thường.
Nhưng hiện tại, thời gian không chỉ lui đến đoạn bình, hơn nữa còn đang không ngừng lệ rút lui, sắp về thời gian bộ phim bắt đầu.
Tát Sắt muốn ngăn cản, tuy nhiên lại phát hiện lực lượng của mình đã vô phương đối kháng với lực lượng thời gian nghịch chuyển kia, dưới toàn lực ngăn cản, bộ phim vẫn bị nghịch chuyển đến thời gian ban đầu, màn hình camera biến thành một bông tuyết.
Bành!
Nguyên bản camera đã bốc khói, bắn tia lửa tung tóe, đã bạo liệt, Chu Văn và Nguyệt Độc bên trong thế giới trong phim tự nhiên xuất hiện.
Cơ hồ thời gian camera nổ tung, Tát Sắt trong miệng máu tươi cuồng phún, nguyên bản thân thể đã không còn giữ được hình người, cưỡng ép hóa thành một đạo lưu quang, trốn vào màn hình lớn trước rạp chiếu phim, sau đó biến mất không thấy.