Chu Văn thấy rõ, bóng trắng từ bên trong cổ giếng chui ra, chính là một nữ tử tóc bạc, mặc áo choàng, con mắt như ánh trăng.
Trong ngực nữ nhân kia còn ôm một thanh đao, chuôi đao và vỏ đao có màu đen kịt, tạo thành sự tương phản rõ rằng đối với bộ bạch y của nàng.
Vẻ mặt nữ nhân kia lạnh lùng, lúc nàng nhìn bốn Khủng Cụ Dị thứ nguyên sinh vật đại chiến với Phương Minh Tô, tựa như nàng đang nhìn người chết.
Phương Minh Tô triệt để bộc phát ra lực lượng Thủ Hộ giả, mắt thấy vừa mới chiếm cứ thượng phong.
Đột nhiên, đao trong ngực bạch y nữ nhân kia nhúc nhích một chút, Chu Văn chỉ thấy ánh đao lóe lên, dùng thị lực của hắn, cũng không cách nào nhìn thấy quỹ tích đao kia, chỉ thấy ánh đao như trăng lưỡi liềm đập vào mắt, một giây sau Hỏa Phượng Hoàng tung hoành vô địch lập tức bắn ngược ra ngoài.
Ầm ầm!
Thân thể Phương Minh Tô ngã xuống đất, Kim giáp trên người đã nát vụn, áo giáp Thủ Hộ giả đã Khủng Cụ hóa cứ như vậy triệt để bị tiêu hủy.
Trên lồng ngực Phương Minh Tô có thể thấy một đạo vết thương sâu tới xương, máu tươi đang nhanh chóng chảy ra.
Khiến Chu Văn có chút giật mình là, áo giáp trên người Phương Minh Tô hoàn toàn phá toái về sau, y phục đã bị thiêu hủy gần hết, hình ảnh hiện ra trong tầm mắt lại là một bộ thân thể nữ tính.
- Phương Minh Tô là nữ?
Chu Văn hơi ngẩn ra.
Mặc dù Phương Minh Tô thoạt nhìn hơi thanh tú một chút, có điều cách cư xử hành vi đều hết sức nam tính, mà Quý Mặc Tình lại một mực gọi nàng là tỷ phu, Chu Văn căn bản không hướng đến suy nghĩ khác.
Trăm triệu lần không ngờ tới, tỷ phu Quý Mặc Tình lại là nữ nhân.
Thời điểm Chu Văn nhìn về phía Quý Mặc Tình, phát hiện gương mặt Quý Mặc Tình cũng giật mình, trợn to mắt nhìn Phương Minh Tô, tựa hồ không thể tin.
Chu Văn không có tâm tình biết rõ tại sao Phương Minh Tô lại giả nam, lôi kéo Quý Mặc Tình trực tiếp thuấn di rời đi.
Mặc kệ Phương Minh Tô là nam nhân hay nữ nhân, nàng đã không thể cứu nổi nữa, đương nhiên Chu Văn sẽ không mạo hiểm đi cứu nàng, hiện tại hắn cần phải chạy trốn đã.