Người kia chính là Phương Minh Tô, tỷ phu của Quý Mặc Tình.
Chu Văn không biết Phương Minh Tô, Bạch Thạch Mỹ đã sớm biết đại danh Phương Minh Tô, nếu lúc trước nàng gặp được Phương Minh Tô, dưới tình huống như vậy, Bạch Thạch Mỹ khẳng định xoay người rời đi, tuyệt đối không cho Phương Minh Tô cơ hội nhìn thấy mình.
Nhưng hiện tại có Chu Văn bên cạnh, Bạch Thạch Mỹ không cho rằng mình cần chạy.
Mặc dù Phương Minh Tô rất mạnh, danh xưng là một trong Tứ đại Chiến Thần, Thủ Hộ giả đã đạt đến Khủng Cụ cấp, nhưng Bạch Thạch Mỹ lại không cho rằng hắn sẽ mạnh hơn Chu Văn.
Quý Mặc Tình cúi đầu không nói gì, nàng cũng được chứng kiến sức mạnh của Chu Văn, U Linh tàu hỏa kinh khủng như vậy, cuối cùng vẫn bị Mệnh hồn của hắn dùng một bàn tay chụp chết, thực lực chỉ sợ không thua kém gì Phương Minh Tô.
Hiện tại nàng còn trong tay Chu Văn, nàng sợ Phương Minh Tô bận tâm chính nàng, sẽ khiến Chu Văn áp chế hắn.
- Hắn chính là Phương Minh Tô.
Bạch Thạch Mỹ thấy Chu Văn tựa hồ không nhận ra Phương Minh Tô, thế là liền thấp giọng nhắc nhở.
- Hóa ra hắn là Phương Minh Tô?
Chu Văn đánh giá Phương Minh Tô, cảm thấy có chút hiếu kỳ.
Hắn tò mò đối với Phương Minh Tô, không phải Phương Minh Tô mạnh thế nào, cũng không phải danh tiếng của hắn rốt cuộc lớn thế nào, mà bởi lý do tại sao Phương Minh Tô có thể đặt song song với An Thiên Tá trên Liên bang.
Chu Văn chủ yếu hiếu kỳ, người có thể nổi danh ngang hàng An Thiên Tá, rốt cuộc mạnh thế nào?
Phương Minh Tô rõ ràng đã sớm biết Quý Mặc Tình tại đây, chủ động hướng về bên này.
Thời điểm mấy chiếc thuyền lớn cách Chu Văn bọn hắn còn có mấy trăm mét rốt cuộc ngừng lại, mà Phương Minh Tô kia đứng đầu thuyền, mỉm cười nói với Quý Mặc Tình:
- Tiểu Tình, không cần lo lắng, nếu ta tới sẽ không để ngươi chịu bất kỳ ủy khuất nào.
- Tỷ phu.
Con mắt Quý Mặc Tình lập tức hồng hồng.
Dù sao nàng chỉ là thiếu nữ mười bảy mười tám tuổi, mặc dù có phần có tâm kế, nhưng bị người khác bắt tới hải ngoại, nói tuyệt đối không sợ hãi chỉ là gạt người.