Phía trên Vận Mệnh Chi Luân, đồ án thứ ba hiện ra, đó là một tồn tại như Thần như Ma, ngồi xếp bằng, con mắt khép kín, như lão tăng nhập định, lại như Ma Thần ngủ say.
Thời điểm đồ án hoàn toàn hiển hiện, một hư ảnh Ngục Vương Tôn xuất hiện ngay trước người Chu Văn, mà Chu Văn đã thuấn di đến phía trên đoàn tàu kia.
Hư ảnh Ngục Vương Tôn như Ma Thần, dùng một bàn tay vỗ xuống, đập về phía U Linh tàu hỏa.
Nguyên bản U Linh tàu hỏa đang chạy hối hả, tốc độ lại chậm lại, hay tay Ngục Vương Tôn ngăn trở U Linh tàu hỏa, thân thể lại bị lực lượng Khủng Cụ hóa nhanh chóng đẩy về phía sau, hắn tiếp xúc hai tay với đầu tàu hỏa, đang bị lam sắc hỏa diễm nhanh chóng bùng cháy thôn phệ.
Chu Văn thấy lực lượng Ngục Vương Tôn có thể đối đầu U Linh tàu hỏa, trong lòng hơi vui vẻ.
Dù sao Ngục Vương Tôn vẫn là lực lượng Thần thoại cấp, dưới tình huống chính diện va chạm lại có thể khiến U Linh tàu hỏa giảm tốc độ, đã nói rõ lực lượng Ngục Vương Tôn có tác dụng khắc chế mạnh mẽ U Linh tàu hỏa, bằng không đổi thành lực lượng Mệnh hồn khác, chỉ sợ đã sớm bị lực lượng U Linh tàu hỏa thôn hệ sạch.
Cảm thụ được Ngục Vương Tôn truyền đến tin tức, trong lòng Chu Văn đã hiểu được một chút.
Tu hành trăm năm, Tiểu Bàn Nhược kinh đã được Chu Văn đẩy lên mức cực hạn Thần thoại cấp, hiện tại Ngục Vương Tôn đã là lực lượng Thần thoại đỉnh phong, nhưng không biết tại sao từ đầu đến cuối không thể tiến thêm một bước.
Thời điểm hiện tại Ngục Vương Tôn chống lại U Linh tàu hỏa, lại khiến Chu Văn hiểu rõ căn nguyên vấn đề.
Ngục Vương Tôn không thể tiến thêm một bước, không phải cảnh giới Chu Văn không đủ, mà bởi thân thể hắn lúc bị nhốt sinh ra hạn chế.
Lúc này Chu Văn suy đoán mơ hồ, hắn thật ra chỉ bị vây nhốt năm năm, không phải trên một trăm năm.
Bởi cảnh giới của hắn một mực tăng lên, nhưng Nguyên Khí quyết trong thân thể hắn không bắt kịp cảnh giới tăng lên, hoặc có thể do thời gian giữa thân thể và tư tưởng của hắn không được đồng bộ gây nên.