Chu Văn thu thập đồ vật của mình xong xuôi, cầm Lục Tiên kiếm thả vào bên trong Hỗn Độn châu, kiểm tra một lần phát hiện mọi đồ vật quan trọng vẫn còn, không hề mất, ngay cả Khốc Tang bổng vẫn còn.
Thứ duy nhất mất tích chính là Trúc đao, hiện tại đang trong tay Quý Mặc Tình.
Quý Mặc Tình đang liều mạng hướng trên núi bò, vài người phía dưới đang truy đuổi đằng sau, Quý Mặc Tình thoạt nhìn chẳng qua là Phàm thai, tốc độ còn lâu mới nhanh bắng những người kia, trong chốc lát đã bị đuổi kịp.
Bên trong nhóm đó có người thả Phối sủng Hắc ưng, từ không trung bắt lấy Quý Mặc Tình, nhưng Phối sủng kia vừa mới bay lên không trung, chỉ thấy một tia chớp lăng không mà sinh, trong nháy mắt đánh Phối sủng kia thành than cốc.
Cái này khiến tất cả mọi người giật cả mình, có điều bọn hắn rất nhanh ý thức được vấn đề, không dám triệu hoán Phối sủng Phi hành hệ, chẳng qua vịn lên vách núi leo lên, đuối theo Quý Mặc Tình.
Kể từ đó, quả nhiên không tiếp tục thấy tia chớp xuất hiện, rất nhanh bọn hắn liền đuổi kịp Quý Mặc Tình, một nam nhân xông lên đầu tiên đưa tay tóm lấy chân Quý Mặc Tình.
Một tay Quý Mặc Tình nắm lấy khe hở vách núi, một tay nắm lấy Trúc đao chém tay của người kia.
Đáng tiếc, khí lực của người kia quá nhỏ, tốc độ quá chậm, nam nhân kia tiện tay tóm lấy thân đao Trúc đao, đồng thời kéo người Quý Mặc Tình xuống.
- Thả ta ra, ngươi biết ngươi đang làm cái gì không? Ngươi sẽ vì hành động này mà hối hận.
Quý Mặc Tình giãy dụa nói.
Nhưng khí thực của nàng thật sự quá nhỏ, mà nam nhân kia là Sử thi cường giả, đối với quyền cước đấm đá của nàng không thèm để ý chút nào, Quý Mặc Tình không thể gây thương tổn cho hắn chút nào.
- Quý tiểu thư, ta đương nhiên biết mình đang làm cái gì, mà cũng tuyệt đối không hối hận.
Nam nhân kia cười lạnh, tiếp tục nói:
- Nếu ngươi cho rằng vị kia nhà ngươi có thể tới cứu ngươi, vậy ngươi sai lầm rồi, đứng nói hắn căn bản không biết ngươi tại đây, coi như biết, cũng không thể nào cứu ngươi. Trên đất bằng, hắn có thể xưng vô địch, nhưng trên biển, coi như hắn thật sự là Thiên thần hạ phàm, cũng phải chết đuối.