- Ta đi, đánh không lại, trực tiếp chơi bẩn đá người ta ra khỏi bảng xếp hạng, Dị thứ nguyên vô liêm sỉ vậy sao?
- Không chơi nổi đừng đùa! Còn đánh con mẹ ngươi, trực tiếp tiếp chỉ định đệ nhất đi!
- Nhã. . . Thật đáng thương. .
- Địa Cầu chi vương cái quằn què gì, Nhã mới thật sự là Địa Cầu chi vương.
Trong lúc nhất thời toàn bộ quần chúng Liên bang và hải ngoại đều phẫn nộ, nhưng làm vậy có lợi ích gì? Nhã vẫn bị đá ra khỏi bảng xếp hạng, không cách nào trở lại bảng xếp hạng.
Sắc mặt Chu Văn rất khó coi, hắn lo lắng không phải vấn đề thắng bại.
Chung Tử Nhã có thể cầm vị trí đệ nhất hay không, có bị ủy khuất hay không, đối với Chu Văn không quan trọng.
Nhưng Chung Tử Nhã đã ký đánh cược khế ước, nếu như hắn không lấy được vị trí đệ nhất, như vậy coi như hắn thất bại, thân thể của hắn sẽ bị Thủ Hộ giả chiếm lại, hoàn toàn mất đi bản thân.
Hiện tại Chu Văn hận không thể lập tức tìm Chung Tử Nhã, xem hắn rốt cuộc thế nào, nhưng hắn không biết Chung Tử Nhã ở nơi nào?
- Sát Ma, ký đánh cược khế ước về sau, nếu thua sẽ như thế nào?
Chu Văn gọi Sát Ma, nghiêm mặt hỏi.
Sát Ma có vẻ cười trên nỗi đau của người khác trả lời:
- Đánh cược khế ước đối với hai bên đều có lực ước thúc mạnh mẽ, coi như Thiên Tai cấp cường giả cũng khó vi phạm đánh cược khế ước, đoán chứng lúc này đây thân thể tiểu tử kia đã thuộc về Thủ Hộ giả đánh cược kia đi.
Nghe Sát Ma nói như vậy, Chu Văn biết không có hi vọng, ngay cả Thiên Tai cấp cường giả còn không trốn được đánh cược khế ước, Chung Tử Nhã tám chín phần lành ít dữ nhiều.
- Dù thế nào cũng không cách nào để nhân loại dành vị trí đệ nhất là sao?
Ánh mắt Chu Văn lạnh như băng nhìn bảng xếp hạng, trong lòng vô cùng phẫn nộ, hướng về phía Ma phương.
Nếu Chung Tử Nhã bại, đó là do hắn tài nghệ không bằng người, nhưng cưỡng ép thải loại hắn như vậy, đoạt sinh mệnh của hắn, khiến Chu Văn không có cách nào tiếp nhận, trong lòng có cỗ tà hỏa không cách nào phát tiết.