Cũng không lâu lắm, thân thể của Nhã hoàn toàn quang hóa, trên màn hình Ma phương, chỉ có thể nhìn thấy một đoàn hư ảnh tồn tại, là một mảnh huyễn quang biến ảo, căn bản không nhìn thấy hình dạng của hắn.
Ngược lại Thái Cổ tiên kiếm, bởi vì không thể tấn thăng Khủng Cụ cấp, bị Nhã nắm trong tay, vẫn duy trì bộ dáng nguyên bản.
- Ngươi dung hợp Thủ Hộ giả, bản thân hắn đã là Khủng Cụ cấp?
Dạ Đế thưởng thức Chung Tử Nhã sau khi tấn thăng Khủng Cụ cấp hỏi.
- Ừm.
Chung Tử Nhã trả lời.
- Dùng thực lực của ngươi, hẳn không có khả năng dung hợp Thủ Hộ giả như vậy, ngươi đã làm thế nào?
Dạ Đế tiếp tục hỏi.
- Đánh cược khế ước.
Chung Tử Nhã trả lời.
Có lẽ người khác nghe không hiểu đánh cược khế ước là cái gì, Dạ Đế lại hết sức rõ ràng, nghe vậy vẻ mặt nghiêm túc hỏi:
- Ngươi và hắn đánh cược cái gì?
- Vị trí đệ nhất bảng xếp hạng.
Chung Tử Nhã trả lời.
Dạ Đế nở nụ cười:
- Ngươi cũng đã biết, con đường này khó khăn thế nào đi? Chư thiên vạn giới dị tộc, đều khó cho một kẻ bán nhân loại như ngươi trở thành người chiến thắng sau cùng.
- Khó khăn mới có vui thú.
Chung Tử Nhã cầm kiếm trên tay, toàn thân quang minh đại phóng, Thái Cổ tiên kiếm cùng vỏ kiếm trong tay hắn cũng chầm chầm quang hóa, cuối cùng biến thành quang thể.
- Thú vị, vậy để cho ta nhìn một chút, ngươi có tư cách chiến thắng cuối cùng hay không?
Dạ Đế lại tiến lên một bước, bóng đêm vĩnh hằng lại buông xuống cách đấu tràng, đem hết thảy đều biến thành hắc ám.
Trong nội tâm người quan chiến trên toàn thế giới đều khó chịu muốn chết, cái này như người đến rạp xem chiếu phim nhàm chán, nhịn một giờ, đợi vất vả lắm đến một cảnh mỹ nữ đi tắm, màn hình lại đột nhiên đen lại, chỉ có thể nghe được thanh âm bọt nước, thực sự khiến người ta khó chịu muốn nổi điên.
Chu Văn cũng không dễ chịu, bởi vì hắn cũng không nhìn rõ bên trong rốt cuộc xảy ra chuyện gì?