- Với ta mà nói, ngươi chính là một tác phẩm nghệ thuật sống, đừng để ta tự tay hủy đi cơ hội sống sót của ngươi.
Dạ Đế nói.
- So với làm một kiện tác phẩm nghệ thuật, ta càng muốn trở thành một công cụ không có bất kỳ mỹ cảm gì hơn.
Chung Tử Nhã nói.
- Ngươi đã khăng khăng muốn chiến, vậy ra tay đi.
Dạ Đế bình tĩnh nói.
- Ta đang có ý đó.
Chung Tử Nhã nói xong, đã nhân kiếm hợp nhất, hóa thành một đạo lưu quang hướng về phía Dạ Đế.
Kiếm pháp và thân pháp của Chung Tử Nhã đều đã tấn thăng Thần cấp, không thua kém gì Chu Văn, thậm chí có thuộc tính Thần thoại cấp gia trì, so với Chu Văn còn hiếu thắng hơn.
Nhưng Thái Cổ tiên kiếm trong tay hắn khủng bố thế nào, thủy chung không đả thương được góc áo của Dạ Đế, mà Dạ Đế tựa như U linh, thân hình lơ lửng không cố định, kiếm của Chung Tử Nhã thủy chung cách hắn ba tấc, làm sao cũng không đâm trúng.
- Thật sự quá hoàn mỹ, ngươi so với tưởng tượng của ta còn tốt hơn.
Dạ Đế một bên trốn tránh Chung Tử Nhã một bên tán thưởng.
Người bên ngoài có lẽ cảm thấy Dạ Đế đang giễu cợt Chung Tử Nhã, nhưng Chu Văn lại biết, Dạ Đế không có ý tứ trào phúng, những lời nói kia tám chín phần là ngữ điệu chân tâm của hắn.
Loại người như Dạ Đế thật sự quá cổ quái, hắn có khả năng giết ngàn vạn người mà không có một tia áy náy, có thể coi là nhân vật Đại Ma Đầu chân chính.
Nhưng đối với nhân loại có thiên phú tuyệt hảo, hắn lại đặc biệt dung túng, coi như Chu Văn đối địch với hắn, thậm chí gần như giết chết Dạ Đế, Dạ Đế vẫn không có bất cứ hành động trả thù nào.
Chu Văn đối với cách suy nghĩ của hắn không cách nào lý giải, chỉ cảm thấy đây là một quái nhân, để người ta không thể hiểu thấu.
- Kiếm của ngươi hết sức kiên quyết, cái này rất tốt, tuy nhiên lại vẫn không tốt.
Dạ Đế tiếp tục nói.
- Chỗ nào không tốt?