- Ngươi không muốn chọn, có thể chọn tất.
Thanh âm từ bên trong Nguyệt Thần miếu truyền đến, khiến Chu Văn giật mình đến mức há hốc mồm, nửa ngày chưa lấy lại tinh thần.
Hắn từ xưa đến này không biết có cách chọn lựa này, trước kia thời điểm hắn chọn Đế Thính và Ba Tiêu Tiên, đều chỉ chọn một lần, nếu đi tiếp không có phản ứng.
Vị thần này rõ ràng tốt, lại có thể chọn tất.
- Âm mưu. . . Nhất định là âm mưu. . . Vị này Thái Âm nương nương âm xong bọn hắn lại muốn chơi lén ta?
Chu Văn không tin sẽ có chuyện tốt như vậy, cảm thấy trong đó nhất định có bẫy.
Thẩm Ngọc Trì cũng cho rằng như thế, cho nên hắn một mực nhìn Chu Văn, nếu Chu Văn chọn hết có sẽ thảm cảnh còn tệ hại hơn cả Vương Thu Nguyên.
- Nguyệt Thần đại nhân, ta không phải nghi vấn ngài, ta chẳng qua nghe người khác nói, sự tình chọn trứng Phối sủng này, hình như mỗi người chỉ được chọn một?
Chu Văn nói.
- Không sai, mỗi người chỉ được chọn một lần.
Thanh âm Nguyệt Thần lần nữa vang lên.
- Mỗi người chỉ được chọn một đầu Thần thoại Phối sủng?
Chu Văn không ngờ Nguyệt Thần thừa nhận dứt khoát như vậy, suy nghĩ một chút lại cẩn thận từng li từng tí hỏi.
- Đúng thế.
Nguyệt Thần lại trả lời hết sức khẳng định.
- Vậy tại sao ngài lại cho ta chọn tất?
Chu Văn cảm thấy cú lừa này của Nguyệt Thần quá rõ ràng, hắn đần thế nào, cũng không điên mà lao vào?
Mặc dù Thẩm Ngọc Trì sớm biế Chu Văn vô cùng cẩn thận, nhưng thấy Chu Văn không bị dẫn dụ, trong lòng vẫn không khỏi có chút thất vọng.
- Chọn và muốn là hai chuyện khác nhau.
Thanh âm Nguyệt Thần lại truyền tới, để Chu Văn và Thẩm Ngọc Trì đều ngẩn người, cảm xúc phát sinh biến hóa vi diệu.
- Ý của ngài là…
Chu Văn không dám tin tưởng nhìn về phía minh châu và ngọc giản.
- Hiện tại hai Phối sủng này đã bị tuyển định, tự nhiên đã không còn quy tắc hạn chế, ai cũng có thể lấy chúng, tự nhiên ai cũng có thể ấp.