Ngọc Trì làm sao biết, Chu Văn ở trong game chết nhiều lắm, cho nên hắn trong hiện thực đặc biệt cẩn thận, phàm những thứ không biết, có thể không động vào hắn tuyệt đối sẽ không đụng.
Có điều theo lời của Thẩm Ngọc Trì, có mấy phần thật, Chu Văn không dám xác định, đang muốn hỏi cái gì nữa, đột nhiên nghe được một tiếng cọt kẹt, cửa gỗ Nguyệt Thần miếu mở.
Thẩm Ngọc Trì cùng Vương Thu Nguyên lập tức vui mừng quá đỗi, có điều bọn hắn không dám ngẩng đầu lên nhìn, vẫn quỳ rạp dưới đất, Chu Văn và Băng Nữ lại không cố kỵ nhiều như vậy, ngẩng đầu nhìn qua.
Chỉ thấy bên trong Nguyệt Thần miếu, thờ phụng một tôn tượng thần bằng gỗ, mang bộ dáng một nữ tử đoan trang mỹ lệ.
Băng Nữ thấy tượng gỗ giống Thần Linh, vẻ mặt lập tức biến hết sức ngưng trọng, thậm chí có chút kinh hãi, không tự chủ được lui về sau.
Nhưng nàng mỗi lần lui một bước, trên mặt đất đều xuất hiện dấu chân băng sương, chẳng qua vẻn vẹn lui lại mất bước, người đã bị đông cứng lại, giống như biến thành ngọc thạch, mặc dù trên thân không nhìn thấy nửa điểm băng sương, tuy nhiên lại để người ta cảm giác có một loại đông kết, hết sức quỷ dị.
Chu Văn quá sợ hãi, Băng Nữ chính là Khủng Cụ sinh vật Băng hệ, mà nàng bị kẻ khắc đóng băng, thế là đủ biết sinh vật trong Nguyệt Thần miếu cường đại đến trình độ nào, đơn giản không cách nào tưởng tượng.
Thẩm Ngọc Trì và Vương Thu Nguyên đều vui mừng quá đỗi, bọn hắn một mực chờ đợi giây phút này.
Bây giờ Nguyệt Thần xuất hiện, Chu Văn cùng Băng Nữ đối với Nguyệt Thần bất kính tự nhiên sẽ bị trừng phạt.
Chu Văn đứng ở nơi đó một cử động nhỏ cũng không dám, ngay cả tồn tại Khủng Cụ cấp như Băng Nữ cũng bị đông cứng lại, nếu hắn động, nói không chừng bị đông cứng còn nhanh hơn Băng Nữ.
Ngược lại đứng đấy bất động, tạm thời trên thân không có có cảm giác khác thường.
Chẳng qua đứng nhìn tượng gỗ kia, trong lòng Chu Văn cũng âm thầm kêu khổ, hiện tại thối cũng không xong, tiến cũng không được.