Nhưng hắn vừa mới bay lên, đột nhiên lại bị quái vật vô hình thôn phệ, ngay cả người vào Phối sủng cùng nhau biến mất không thấy gì nữa.
- Không phải ngươi nói, Dị thứ nguyên sinh vật bên kia sao?
Vương Thu Nguyên kinh hãi nói.
- Hiện tại nó vẫn ở nơi đó.
Băng Nữ nói không có biểu cảm gì.
Thẩm Ngọc Trì thần sắc biến ảo bất định, đột nhiên xoay người chạy, đồng thời ra lệnh:
- Đi theo ta.
Vương Thu Nguyên không lưỡng lự, đi theo Thẩm Ngọc Trì liền chạy, Vi Qua cũng đi theo, Chu Văn chỉ hơi suy nghĩ một chút, cũng đi theo.
Vài người cùng nhau nhảy vào trong hầm mỏ, Thẩm Ngọc Trì tiên phong, xong về phía chỗ người chết bọn hắn phát hiện trước kia.
Chờ bọn hắn đến bên cạnh chỗ người ngồi chết kia, trên thân đã đổ mồ hôi lạnh.
Cũng may bọn hắn cược đúng, Dị thứ nguyên sinh vật vô hình kia không hề công kích bọn hắn.
- Cục tọa, hiện tại chúng ta phải làm sao?
Vương Thu Nguyên nhìn về phía Thẩm Ngọc Trì hỏi.
- Hiện tại chúng ta không thể đi.
Thẩm Ngọc Trì nhìn người chết ngồi kia, đồng thời chỉ Cốt Đào trước mặt hắn nói:
- Có lẽ cơ hội giữ mạng sống của chúng ta nằm ở đây.
Chu Văn không thể không thừa nhận, Thẩm Ngọc Trì không hổ là đầu lĩnh cục giám sát, can đảm cẩn trọng đầu óc tư duy đặc biệt nhanh.
Tất cả sinh vật xung quanh đều bị nó thôn phệ, nhưng chỗ người chết ngồi này lại không ảnh hưởng chút nào, cho nên Thẩm Ngọc Trì mới cược một lần, hiện tại xem ra, hắn xác thực cược thắng.
Ít nhất Khủng Cụ sinh vật kia không lập tức xuống tay với bọn họ, không hề đuổi theo.
- Đây là vật gì?
Băng Nữ cũng lui qua, nàng không xuống tay đối với Khủng Cụ sinh vật kia, thoạt nhìn nàng không hề có niềm tin hay chắc chắn gì, bằng không nàng đã trực tiếp động thủ, chứ không lui về đây.
- Không biết, nguyên bản chỗ này có một người chết.