Thẩm Ngọc Trì về sau, nét biểu lộ kinh sợ trên mặt Vi Quang biến mất không thấy gì nữa, lại ngồi trở lại chỗ ngồi của mình, nâng chung trà lên, một bên xem trực tiếp một bên chậm rãi uống trà.
Nếu ghé sát lỗ tai của mình gần miệng Vi Quang có thể nghe được thanh âm rất nhỏ tự lẩm bẩm của hắn:
- Xem ra, cơ hội của ta rốt cuộc đã tới, chẳng qua không biết đây là phúc hay họa.
Một ngày không thấy chiến đấu, hiện tại rốt cuộc xuất hiện, vẫn không ít người đang mong đợi kết quả của trận chiến này.
Năng lực của Hắc Ám sứ giả được truyền thông đưa tin qua một chút, xác thực rất mạnh, lại thêm gần nhất Chu Minh qua lại với giới hào phú, có lẽ đã thu được Thần thoại Phối sủng, thực lực tuyệt đối không thể khinh thường.
Mà năng lực Sát Ma không ai biết, nhưng đồng bạn nhân loại của hắn không tiến lên cách đấu tràng, đây không nghi ngờ là điểm yếu, không có nhân loại tham chiến, tự nhiên không thể dùng Thần thoại Phối sủng.
Sát Ma lại không thèm để ý, hắn nhìn Chu Minh mặc Hắc Ám sứ giả áo giáp xuất hiện bên trên cách đấu tràng, ở trên cao nhìn xuống nói:
- Hôm nay Bản Ma cao hứng, để ngươi sống lâu một hồi, trước hết nhường ngươi hai chiêu, sau đó lại giết ngươi.
Chu Văn nghe Sát Ma, im lặng án lấy huyệt thái dương, cảm giác có chút đau đầu.
- Tên hỗn đản này, chẳng lẽ hắn không biết ta muốn kéo dài thời gian sao? Ngươi dùng ba chiêu giết chết hắn, ta đây làm sao kéo dài thời gian?
Chu Văn quyết định chờ trận này kết thúc về sau, hắn muốn đem Sát Ma gọi trở về, giáo dục thật tốt, để cho hắn hiểu tầm quan trọng của Thánh ý.
Loại phát biểu này khiến toàn bộ người Liên bang hưng phấn.
- Tên Sát Ma này quá cuồng đi?
- Nói không chừng người ta thật sự có vốn liếng để cuồng, dù sao lai lịch của hắn khẳng định không đơn giản, sau lưng có nhiều Thần thoại Phối sủng như vậy mà.