Hồ Tiên miếu nho nhỏ ngay cả tường viện cũng không có, nói là miếu kỳ thật do vài tảng đá đáp lên thành phòng, cửa chính thì cao tầm gần một mét, người muốn đi vào, cần phải khom lưng thật thấp mới được.
Tiểu miếu cũng hết sức đơn sơ, cơ hồ không có gì trang trí, kiến trúc miếu nhỏ dùng tảng đá gập ghềnh, hết sức thô ráp.
Trong miếu nhỏ trưng bày một tấm bàn thờ đá, trên bàn có một khối bài vị bằng gỗ, phía trên khắc bốn chữ Hồ Tiên nương nương.
- Chờ một chút, tiến vào Hồ Tiên miếu, còn có một cái cấm kỵ, nhất định phải quỳ đi vào, bằng không lấy được cũng không phải là hảo vận, mà là vận rủi.
Vương Lộc thấy Lý Huyền muốn đi vào, liền vội vàng kéo hắn nói.
- Thật quỷ dị đi, quỳ xuống trước mặt Hồ Tiên nương nương cũng không mất mặt lắm, mà còn được vài điểm may mắn.
Lý Huyền nhìn tấm biển, đi đến trước cửa tiếu miếu, quỳ xuống bịch một tiếng.
Ngươi khoan hãy nói, toàn tiểu miếu này cần quỳ mới vào được, mà Lý Huyền quỳ ở đó vẫn phải cúi thấp đầu mới vào được, đứng đấy căn bản không chui vào được.
Vào trong miếu nhỏ, Lý Huyền đốt ba nén hương mà Chu Văn đưa cho hắn, đối với bài vị Hồ Tiên nương nương bái một cái, sau đó đem ba nén hương cắm vào bên trong lư hương.
Lúc này bên trong bài vị Hồ Tiên nương nương lập tức xuất hiện một đạo tử khí, mà tử khí xoay một vòng bên trên đỉnh đầu Lý Huyền, cuối cùng rơi trên trán của hắn, tạo thành một hình trò mơ hồ trên trán, thoạt nhìn như đồ án hồ ly.
- Như vậy là xong rồi sao? Vận khí của ta đã tăng lên rồi sao?
Lý Huyền rời khỏi Hồ Tiên miếu, nhìn về phía Vương Lộc hỏi.
- Đã tăng lên, thời gian cụ thể thế nào ta không rõ, khi nào đồ án trên trán ngươi biến mất, đó chính là thời gian kết thúc.
Vương Lộc nói.
- Vậy chớ chậm trễ thời gian, Tiểu Nhạn Nhạn ngươi mau mau đi vào bái, chúng ta lại đi ra giết Dị thứ nguyên sinh vật thử một chút.