- Chu Văn.
Thời điểm Chu Văn đang muốn nhìn một chút xem có thể dọa dẫm đòi một trạm không gian hay không, bên cạnh Thiên quan không biết lúc nào xuất hiện một cái cửa nhỏ, một nam nhân hùng tráng từ bên trong đi ra ngoài.
Chu Văn liếc mắt nhận ra, đó chính là cục trưởng cục giám sát Thẩm Ngọc Trì, lúc trước Thẩm Ngọc Trì bởi sự tình Vương Minh Uyên đã đi một chuyến qua Tịch Dương học viện, Chu Văn đã gặp hắn.
Chằng qua thời điểm đó Thẩm Ngọc Trì đối với Chu Văn mà nói, là một toàn đại sơn chỉ biết ngưỡng vọng, Thẩm Ngọc Trì lật tay một cái đủ giết hắn không biết bao nhiêu lần.
Bây giờ lại hoàn toàn khác nhau, Chu Văn hoàn toàn chắc chắn có khả năng đánh giết Thẩm Ngọc Trì.
Làm chủ nhân cục giám sát, Thẩm Ngọc Trì lại một mình đi ra ngoài Thiên quan, bên cạnh không có bất kỳ giám sát viên nào, cứ như vậy đến trước mặt Chu Văn.
Mặc dù Chu Văn một mực coi cục giám sát là kẻ địch, nhưng không thể không khen Thẩm Ngọc Trì rất khí độ, người này chẳng qua đứng nơi đó, phảng phất như sơn nhạc uy nghi không thể xâm phạm.
- Thẩm cục trưởng, muốn gặp ngươi thật không dễ dàng.
Chu Văn nhìn Thẩm Ngọc Trì nói.
- Tại sao ngươi muốn thấy ta?
Thẩm Ngọc Trì lạnh nhạt nói.
- Lời này ta hắn nên hỏi Thẩm cục trưởng ngươi mới đúng, cục giám sát không phải vẫn muốn mời ta tới sao?
Chu Văn nói.
Khí thế Thẩm Ngọc Trì như sơn nhạc trầm ngưng, ngưng giọng nói:
- Cục giám sát muốn bắt ngươi, bởi ngươi có liên quan đến Tỉnh Đạo Tiên, càng bởi ngươi là đệ tử của Vương Minh Uyên, đây là quy trình, chúng ta làm không thẹn với lương tâm.
- Nói như vậy, ta sai sao?
Chu Văn lạnh lùng nhìn chằm chằm Thẩm Ngọc Trì.
Tầm mắt Thẩm Ngọc Trì không trốn tránh chút nào, cũng không hề nhượng bộ, nhìn Chu Văn nói:
- Đứng trên lập trường của cục giám sát mà nói, đúng là ngươi sai. Có điều bây giờ nói ai đúng ai sai đã không có bất cứ ý nghĩa gì, dùng thực lực của ngươi, đúng sai đối với ngươi mà nói, đã không có giá trị tham khảo.