- Quỷ Thần, ngươi nói cái gì, hiện tại có thể trực tiếp nói cho ta, không cần thông qua người khác.
Phất La Đức tuy rằng cảm thấy Quỷ Thần có chút kỳ quái, trong lòng cũng sinh ra một ít nghi hoặc, nhưng hắn trăm triệu lần không thể tưởng tượng được Quỷ Thần không hề chiếm được thân thể Chu Văn, hơn nữa người trở về chính là Chu Văn.
Cái này không phải nói Phất La Đức không đủ âm hiểm giảo hoạt, mà hắn biết Quỷ Thần quá cường đại, sớm hình thành quan niệm không thể chiến thắng Quỷ Thần, trong lúc nhất thời xoay chuyển.
- Cái Mạn tiên sinh, ngươi rốt cuộc đem lời ta chuyển cao cho hắn không?
Chu Văn lại không để ý tới Phất La Đức, nhìn Cái Mạn tiếp tục nói.
Cái Mạn nghe được ngữ khí Chu Văn, càng thêm xác định của mình, thanh âm hơi run rẩy, nhìn Chu Văn nói:
- Ngươi…… Ngươi là Chu Văn……
Phất La Đức nghe xong Cái Mạn nói, cũng giật cả mình, trước đó hắn căn bản không nghĩ đến loại khả năng này, nhưng ngữ khí và thần thái của Chu Văn, lại bất đồng với Quỷ Thần mà hắn biết.
- Không có khả năng, nhân loại sao có thể chiến thắng Quỷ Thần, ngay cả khi có nhiều Thần thoại Phối sủng, nhân loại vẫn không đủ khả năng chiến thắng….
Sâu trong nội tâm Phất La Đức không thể tiếp thu sự thật này.
- Ta không phải Chu Văn còn có thể là ai?
Chu Văn bình tĩnh nói.
Lời nói vừa ra, tất cả mọi người đều kinh hãi, Phất La Đức cũng run hết cả mình, nhìn về phía ánh mắt Chu Văn, trở nên quái dị.
- Ngươi làm thế nào chạy ra ngoài?
Phất La Đức kinh nghi bất định mà nhìn Chu Văn nói, hắn tự nhiên không chịu tin tưởng, Chu Văn có thể đánh bại Quỷ Thần, chỉ cho rằng Chu Văn lợi dụng năng lực nào đó, may mắn trốn thoát khỏi Hoang Ngôn Mê Cung.
Chu Văn vẫn như cũ không hề để ý Phất La Đức, nhìn Cái Mạn tiếp tục hỏi:
- Lời ta chuyển cho ngươi, ngươi đã nói cho hắn biết chưa?
- Nói rồi.
Thần sắc Cái Mạn cổ quái nói.