Muốn trao đổi bên trong Hoang Ngôn Mê Cung vô cùng khó khăn, bởi Cấm âm sư đã sử dụng cấm âm thuật lên tất cả mọi người, ngày thường có thể thông qua viết tay trao đổi thông tin, nhưng dưới tình huống khẩn cấp, cần dựa vào phản ứng của mỗi người.
- Trước tiên lui lại.
Cái Mạn không kịp viết nhiều, chỉ viết bốn chữ để mọi người lui lại, sau đó thối lui về phía đại môn.
Hiển nhiên đám người Cái Mạn không biết đồ vật sắp xuất hiện là cái gì, bọn họ trước đây chỉ thăm dò qua Nữ Vu cổ bảo và một bộ phận của Dị thứ nguyên lĩnh vực Hoang Ngôn Mê Cung, cũng không thăm dò hoàn chỉnh toàn bộ Hoang Ngôn Mê Cung, cho nên chưa hoàn toàn kiến thức tất cả Dị thứ nguyên sinh vật trong đây.
Chu Văn lại thăm dò toàn bộ Hoang Ngôn Mê Cung một lần, đều gặp qua đủ loại Dị thứ nguyên sinh vật bên trong.
Tuy hắn chưa gặp qua tình huống Tam Thủ lang bạo thể, có điều nghe thanh âm Dị thứ nguyên sinh vật sắp sửa tiến đến có thể đoán được một ít.
- Nếu thật sự đồ vật kia tới, những ngời dính lang huyết, chỉ sợ không dễ chịu lắm.
Ánh mắt Chu Văn quét nhìn, nhanh chóng xác định người nào dính huyết dịch Tam Thủ lang.
Vương Lộc bên cạnh người Chu Văn, cũng không hề lây dính huyết dịch, nhìn đến Lan Thi cũng không bị lây dính, lúc này mới yên lòng.
Nhưng tổng cộng mười bảy cá nhân, có chín người đều lây dính lang huyết, làm Chu Văn nhịn không được khẽ nhíu mày:
- Tam Thủ lang tự bạo thật đúng thời điểm, vừa lúc đứng giữa mọi người tự bạo, chẳng lẽ nói, nó vốn dĩ đi tìm cái chết.
Nghĩ đến khả năng này, trong lòng Chu Văn hơi kinh nghi, nếu thật sự Tam Thủ lang đi tìm cái chết, như vậy Hoang Ngôn Mê Cung trong hiện thực so với trò chơi đáng sợ hơn nhiều.
Bên trong trò chơi, những Dị thứ nguyên sinh vật kia phân theo địa bàn, thời điểm xúc động chúng, nó mới xuất hiện.