Lối vào hốc cây có hiện tượng không gian vặn vẹo kỳ dị, thời điểm xuyên qua hốc cây, cảm thấy gợn sóng thời không nhẹ nhàng.
Tiến vào hốc cây về sau, cảnh tượng lại làm cho Chu Văn hơi ngẩn ra, trong hốc cây lại là một cái nhà gỗ, cũng không phải phần mộ hoặc bia mộ có thể xuất hiện trong tưởng tượng của Chu Văn.
Hết thảy khí cụ bên trong nhà gỗ, tựa hồ đều được chế tác từ tài liệu đại thụ.
Giường gỗ, bàn gỗ, ghế gỗ, giá gỗ, đủ loại khí cụ, hình dáng thoạt nhìn xưa cũ nhưng không mất đi cái đẹp vốn có, mà trên giá gỗ, chứa rất nhiều quyển sách.
Ngay cả trên mặt bàn cũng có một chồng sách, phảng phất trước đó đã có người tới đây đọc sách.
Nhưng Chu Văn quan sát toàn bộ nhà gỗ, cũng không có thấy nơi này có sinh vật gì khác.
- Nơi này bên trong trò chơi, có lẽ chỉ có đồ vật liên quan đến Dị thứ nguyên lĩnh vực mới xuất hiện trong game, chẳng lẽ những cuốn sách này chính là đồ vật Dị thứ nguyên?
Chu Văn thấy Ma Anh chạy tới bàn gỗ, đang xem quyển sách đặt trên bàn.
Chu Văn cũng tiến tới nhìn một chút, phát hiện chữ viết phía trên kì lạ, rối loạn không biết nó là loại văn tự gì, ngược lại Chu Văn nhìn một chữ cũng không hiểu.
Ma Anh duỗi tay nhỏ, quyển sách kia lại tự động bay lên, đi tới trước mặt của nàng, liền trôi nổi trên mặt bàn tay nàng.
- Ma Anh tiến hóa về sau, lại trở nên thích đọc sách, đây cũng là chuyện tốt.
Chu Văn tương đối vui.
Ma Anh cái gì cũng tốt, nhưng tính tình quá hung, bình thường căn bản không nói lời nào, ra tay đều nhất kích tất sát, tuyệt đối không để người ta có cơ hội phản kích, giống như một sát thủ lãnh khốc vô tình.
Tuy nói nàng là một Phối sủng, nhưng Ma Anh không thể bắt bẻ, có điều Chu Văn cảm thấy nàng là sinh vật có trí khôn, có một chút nhân tính vẫn tốt hơn.