- Không muốn lên thuyền? Bên trên thuyền gì?
Chu Văn nghi ngờ hỏi, nhưng trong lòng mơ hồ có chút ý nghĩ.
- Ta không biết hắn nói đến thuyền gì, tin tức hắn truyền tới chỉ có một câu như vậy. Có điều ngoại trừ câu nói này bên ngoài, hắn còn truyền một trang giấy trong quyển nhật ký, tự tay vẽ cho ta, giữa hai bên hắn có liên quan.
Phất La Đức ra hiệu Lan Thi bên cạnh, lấy một trang giấy đưa Chu Văn.
Chu Văn tiếp nhận trang giấy nhìn một chút, phát hiện đó quả nhiên là một trang giấy hết sức bình thường, mà trên mặt giấy, vẻ phác thảo thủ công một tấm sơ đồ, đó là một mỏ neo thuyền, trên mỏ neo thuyền có hình ảnh một nữ nhân.
- Cái này…
Chu Văn thấy bức tranh này, lập tức cảm giác trong lúc mơ hồ bắt lấy cái gì, nhưng không cách nào liên hệ với nhau, loại cảm giác này vô cùng khó chịu.
Thời điểm vừa rồi Phất La Đức nói đến thuyền, Chu Văn mơ hồ cảm thấy cái này khả năng liên quan đến đồ án mỏ neo thuyền và nữ nhân kia, hiện tại cuối cùng xác định, cái này không ngoài dự đoán của hắn.
Có lẽ lão hiệu trưởng mất tích, hẳn liên hệ gì đó tới đồ án này.
- Không muốn lên thuyền. . . Chẳng lẽ nói. . . Thật sự có một chiếc thuyền như vậy… Lão hiệu trưởng mất tích như vậy, có phải bước lên chiếc thuyền kia…
Trong đầu Chu Văn lóe lên hàn loạt suy nghĩ.
Phất La Đức tiếp tục nói:
- Sau này, thời điểm ta còn muốn liên hệ giáo sư Âu Dương Đình, mạng lưới tin tức bên kia lại xảy ra vấn đề, chưa đợi ta bố trí nhân thủ lần nữa đi vào, tiểu đội nghiên cứu đã xảy ra chuyện.
- Nếu chẳng qua trong nghiên cứu xảy ra chuyện thì cũng thôi đi, nhưng qua điều tra của tă, lại không phải vậy, một ngày trước khi giáo sư Âu Dương Đình mất tích, đã từng có một nhóm đồ vật được đưa ra ngoài, nhưng những vật kia lại mất tích thần bí, làm sao cũng không tìm được hướng điều tra. Nếu không phải trước đó ta lưu lại nhân thủ nằm vùng, thậm chí không biết có một nhóm đồ vật như vậy.