Trên khán đài yên tĩnh như chết lặng, tất cả mọi người kinh ngạc nhìn chiến đấu bên trong cách đấu tràng.
Có lẽ tình huống trên cách đấu đã không gọi như chiến đấu, đơn giản như thằng nhóc khiêu chiến cự nhân, cự nhân đứng im một chỗ bất động mặc kệ thằng nhóc tùy tiện công kích.
Tựa như Ước Sắt nói, đây là khoảng cách thực lực tuyệt đối.
- Tại sao… Tại sao… Tại sao không đánh tan được…
Ước Sắt biến ảo đủ loại kỹ năng, muốn công phá áo giáp trên người Chu Văn.
Nhưng hoàn toàn vô dụng, vô luận hắn sử dụng kỹ năng gì, đều bị Tinh Hải Giáp Xác Long khôi giáp cản lại toàn bộ, không thể đả thương Chu Văn chút nào.
Tâm tình Ước Sắt đã chìm đến đáy cốc, hắn chưa bao giờ nghĩ tới, bản thân sẽ bại bởi Chu Văn, cũng không tin nhân loại có được Thủ Hộ giả, lại bị nhân loại không khế ước Thủ Hộ giả đánh bại.
Nhưng sự thật lại bày ngay trước mặt của hắn, tim của hắn đang run rẩy, tay cũng run rẩy càng thêm lợi hại, bởi hắn đã không nhìn thấy một tia hy vọng thắng lợi.
Hiện tại Ước Sắt đã có chút hối hận, hối hận tại sao mình muốn khiêu chiến Chu Văn, vì cái gì tên Chu Văn đáng chết này, lại có nhiều Thần thoại Phối sủng đáng sợ như vậy.
- Ta giết ngươi, ngươi cũng giết không được ta, xem ra không cần tái chiến tiếp, trận này bất phân thắng bại.
Ước Sắt đột nhiên lui lại nói, hắn còn muốn giữ tôn nghiêm cuối cùng của mình.
Chẳng qua loại thuyết pháp này của hắn, dân bản xứ trước đó ủng hộ hắn, đều không nghe nổi, cả đám đều cảm giác trên mặt nóng rát.
- Thua thì thua, cái gì không phân thắng bại, làm quân tử đi được không?
Một nam nhân trên đài, tính khí nóng nảy kêu lên.
Đây cũng là ý nghĩ của rất nhiều người, bọn hắn cảm thấy Ước Sắt sảng khoái chiến đến cuối cùng, cho dù là thua, cũng không mất mặt như hiện tại.
Chu Văn nhìn Ước Sắt, trên mặt không lộ vẻ gì, chẳng qua chậm rãi thu hồi Tinh Hải Giáp Xác Long khôi giáp và Đồng Tước kiếm, cầm Trúc đao ra nói: